Trên mạng người ta có cô đơn?



Bạn bảo, một ngày ko lướt mạng một lúc là như thiếu cái gì. Bồn chồn bứt rứt, thậm chí có cảm giác như người mù – vì không biết quanh mình đã có những gì xảy ra.

Mình bảo: thế lên mạng xem tin gì? Đâm cướp giết hiếp à? Hay là li dị chia tay ngọai tình có bầu lộ hàng PR? Hay là lừa đảo tham nhũng hối lộ lạm quyền hành dân đầu cơ? Hay là nghị trường tiền tỷ đường sắt dự án quy họach trục nọ trục kia dời đô…? Và…?

Đáp lại cái giọng khiêu khích đầy bức xúc của mình, bạn hiền lành lắc đầu: không, chả mất thời giờ vào những chuyện mình không cần/ không thể làm gì được. Chỉ ghé qua nhà bạn bè, xem bạn mình thế nào thôi.

À, ra thế… Nhưng có thể biết bạn mình đang thế nào ư, trên mạng???

Bạn mình, một ngày có khi đã kịp giải quyết xong một hợp đồng tiền triệu. Bạc đầu suy tính nhưng không đo đếm, nói cười như không dù tiền triệu vừa vào túi hay vừa mất đi… Trên mạng chả bao giờ thấy bạn “nghĩa lộ” chuyện làm ăn, chuyện nhỏ mà, bạn nói, nếu ai đó biết mà chia vui hay chia buồn. Vẫn thấy bạn tưng tửng những câu chuyện đọc xong không thể không phá lên cười, nhưng cười rồi bỗng ngậm ngùi… Dường như bạn đang rất cô đơn…

Bạn mình, mỗi ngày sắc sảo với những bài viết làm không ít kẻ phải nghiến răng giật mình. Mỗi bài bạn viết ngắn dài cũng có hàng chục hàng trăm comment đồng tình ủng hộ phản đối phân tích đúng sai mỉa mai chống đối thậm chí nặng lời quy kết… Cũng chả bao giờ thấy bạn nao núng buồn phiền hay phấn khích… Cà phê mỗi chiều vẫn thấy bạn ngắm nhìn vòm cây cao xanh ngát bảo rằng, đấy Sài Gòn mùa này có kém gì mùa thu Hà Nội… Chợt thấy nao lòng… Dường như bạn đang rất cô đơn…

Bạn mình, mỗi ngày chao chat những chuyện giai trẻ gái già, nay người này yêu mai người khác thích… Có khối người ghen tỵ với bạn dù biết có khi những giai ấy gái ấy là bạn bịa chuyện cho vui. Nhưng vẫn bán tín bán nghi vì quả nhiên xung quanh bạn chả bao giờ vắng các chân dài các vai rộng. Để rồi thi thỏang bắt gặp bạn một mình trên phố, lơ đãng phóng xe… Bóng bạn nhỏ nhoi trên đường… Dường như bạn đang rất cô đơn…

Trên mạng mình có thể nhận biết những khỏanh khắc ấy của bạn được chăng?

Đôi lúc, mình nghĩ mấy ai thực sự cô đơn, bởi trong thế giới ảo cảm giác “cô đơn trên mạng” rất dễ lây lan…

Nhưng bạn biết không, những dòng chữ của bạn lại làm mình có cảm giác cô đơn hơn bao giờ hết, khi bạn tách bản thân mình ra khỏi sự cô đơn…

Nhận xét

  1. Chỉ những người cô đơn mới lên mạng chị ạ.

    Trả lờiXóa
  2. Có một cuốn tiểu thuyết tên là Cô Đơn Trên Mạng đấy bạn a! Cô đơn trên mạng là cô đơn gấp nhiều lần cô đơn giữa đời thực đấy.

    Trả lờiXóa
  3. Chào chị Hậu (đã lên khảo đầu rồi hả chị?;)), chị có cái ảnh đẹp quá!

    Trả lờiXóa
  4. @Entry +ảnh chị đang hoài niệm về quá khứ ,thơ lắm chị Hậu ơi !
    Thật khó phân tích chính xác cảm giác cô đơn chị nhỉ , tùy tâm trạng , khi cô đơn ai mà ko lướt blog , net& chat khiến ta quên hẳn mình đang cô đơn ...
    Em chúc chị cuối tuần vui , bé Nga có hẹn chị ko ạ ?

    Trả lờiXóa
  5. Em không nghĩ là chỉ có người cô đơn mới lên mạng. Công việc khiến em phải online liên tục, em lướt nét vừa để tìm thông tin mới nhất vừa để lấy cảm hứng làm việc. Rất nhiều chương trình văn nghệ của em lấy cảm hứng thực sự từ blog. Hi hi...Em khoái đọc những giọng văn khác nhau lém.
    Mí lại, em thích blog vì chỉ có ở đây em mới phát huy được khả năng 8 của mình, chị ui :-P

    Trả lờiXóa
  6. @ Cả nhà ạ, lên mạng, đôi khi vì muốn trốn tránh cảm giác cô đơn... Đôi khi lại chính vì muốn cô đơn. Trên mạng mình dễ hòa đồng mà cũng dễ tách mình ra khỏi đám đông.
    Nói chung, bây giờ mạng là một phần tất yếu của cuộc sống rồi nhỉ. Ko có mạng tụi mình đâu có thể gặp nhau, dù chỉ là gặp nhau trên mạng :)

    Trả lờiXóa
  7. Chí lý, nhưng có đôi khi tôi có cảm giác là mình sắp nghiện mất rồi...?

    Trả lờiXóa
  8. Trên mạng người ta chụp ảnh đẹp quá, áo xanh với hoa văn viền cổ viền tay trong khu cửa cũ và mắt thì xa ơi là xa...

    Trả lờiXóa
  9. @ Cậu Long: nghiện gì ạ :D
    @ DH Phú: Cổ kính mà em :))

    Trả lờiXóa
  10. Chị ơi đọc bài này em hơi khác chị một chút. Em nghĩ một người dù có đủ đầy mọi thứ, có người tâm giao (thật sự) vẫn có những khi bất chợt thích tách mình để một mình trong một lúc. Nếu nhìn thấy họ trong thời khắc ấy, em không nghĩ theo hướng 'có lẽ bạn đang rất cô đơn', nếu có thì em cũng sẽ gọi đó là sự cô đơn ước muốn.

    Một chút cà phê một mình so sánh với mùa thu Hà Nội, một lúc một mình trên phố lơ đãng phóng xe... có thể là những phút cô đơn ước muốn lắm chứ. Một chút, em lại thấy nó đẹp, cần thiết để cân bằng lại với những ồn ào đủ đầy.

    Những cảm xúc theo hướng nào cũng làm c/s thêm phong phú, chỉ khi thái quá mới cần cảm thán thôi chị nhỉ?

    Trả lờiXóa
  11. @ Lana: Đúng là ai cũng muốn có khoảnh khắc cho riêng mình như thế. Nhưng về những người bạn này thì những khoảnh khắc ấy thực sự là cô đơn, sự cô đơn muốn được chia sẻ mà không thể...

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

“Ảnh hưởng của mạng xã hội đến lối sống của giới trẻ (lưu tư liệu)

MỘT NGƯỜI TRẺ ĐI SUỐT NGÀN NĂM