Thơ Ngô Liêm Khoan

 SÀI GÒN

Sài Gòn nắng đến độ
Em phủ kín khẩu trang
Ta chỉ còn biết yêu đôi mắt
Sài Gòn mưa đến độ
Ta chưa kịp xòe ô
Em đã về nhà ai ướt áo
Sài Gòn bụi đến độ
Ta lạc mất mùi nhau
Sau một chiều kẹt xe vô cớ
Sài Gòn đông đến độ
Có quá nhiều dáng người
Ta sửng sốt… là em
Sài Gòn rộng đến độ
Mười năm ta xa nhau
Chưa một lần gặp em tình cờ trên phố
Sài Gòn vui đến độ
Ta không còn đủ buồn
Để đi hết những quán đêm...
Tác giả: Ngo Liem Khoan
(Một bài thơ hay về Sài Gòn mà mình rất thích)
Photo NAG Minh Hòa
Có thể là hình ảnh đen trắng về 1 người, đường phố và nhà chọc trời

ời khác

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

TỪ MỘT “GIỌT NƯỚC” ĐẾN “ĐÔ THỊ NHÂN VĂN

    Ở thành phố, trên những con đường quen thuộc ta qua mỗi ngày thường có vài cảnh quan, công trình mà ta hầu như quên mất sự tồn tại c...