Đảo của dân ngụ cư

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi và văn bản


Một phim Việt Nam mang chất điện ảnh đúng nghĩa. Có chuyện mà không phải là truyện, chất “truyện” được chuyển tải và thể hiện qua hình ảnh: bãi biển cát trắng nước xanh, ngôi nhà cổ bằng gỗ, cái sân “giếng trời” chật hẹp nhầy nhụa nhìn lên khoảng trời xanh lúc nào cũng có mây trắng, cái bếp luôn bốc hỏa, và gương mặt khép kín của từng con người sống - trong - đó.

U ám, nặng nề kể cả khi quán ăn đông khách ồn ào, thỉnh thoảng không khí như loãng ra nhẹ đi với nụ cười rạng rỡ của cô Chu – con gái chủ quán - và nụ cười trong sáng của cậu Phước – người làm công trong quán. Bốn người đàn ông và 2 người đàn bà tạo ra các “tam giác” quan hệ, có khi bộc lộ dữ dội bằng khuôn hình cận cảnh, bằng hành động, khi chỉ thấp thoáng vài chi tiết cũng khiến người xem nhận ra:
-        Ông chủ quán – bà vợ - cô con gái của ông
-        Ông chủ quán – cô con gái – người đàn ông “dan díu” với cô (Miên/Phước)
-        Ba người đàn ông làm công trong quán
-        Cô con gái với 2 người đàn ông “của cô”
-        Ông chủ quán – bà vợ - người đàn ông làm công theo đạo Hồi

Ngôi nhà gỗ, cầu thang gỗ, song cửa gỗ, sàn nhà gỗ, giường gỗ, chậu tắm gỗ, đồ dùng gỗ… âm thanh vang lên mỗi khi người ta đụng chạm vào đó có thể khẽ khàng rất dịu dàng nhưng cũng có thể khô khốc đầy đe dọa. Gỗ làm cho ngôi nhà trở nên ấm áp nhưng trong phim tất cả đồ gỗ đều làm căng lên sự cảnh giác khi tiếng động của nó “tố cáo” những gì người ta che dấu. Ngôi nhà khép kín như sự cô độc của từng con người ở đó. Cô Chu chỉ ở trong căn phòng hầu như lúc nào cửa cũng đóng kín, nhưng qua hai khung cửa sổ nhỏ bé tâm hồn của cô gặp hai người đàn ông – một dày dạn một chưa từng trải - cũng cô độc như cô. Họ đến với nhau, bằng tình dục Miên giải tỏa cho cô sự ẩn ức thân thể tật nguyền còn Phước mang lại cho cô sự tinh khôi của tình yêu.

Người cha – kẻ suốt đời cô độc dù ông có tình yêu thương con gái vô bờ, có sự tận tụy như nô lệ của người vợ - đã không thể chấp nhận một tình cảm dâng hiến như thế, thứ tình cảm mà ông không bao giờ có được. Giết chết con gái là sự tự vệ để bảo vệ tình cảm cha con – chỗ bấu víu cuối cùng của ông.


Nếu còn điếu gì luyến tiếc thì đó là, nếu cô Chu chết trên chiếc thuyền thúng ngoài biển khơi xanh ngát viền bằng bờ cát trắng, dưới những đám mây xanh và cụm mây trắng lang thang trên bầu trời... thì đó là cái kết tuyệt vời! Người cha yêu con gái như thế nên dù phải giết con vẫn mong mang lại niềm vui cho con ở phút cuối cuộc đời, cô Chu nhẹ nhàng sang thế giới bên kia mà không để lại oán hận. Hình ảnh biển mở đầu và kết thúc phim sẽ có tính biểu tượng cao hơn...

Trong phim Việt gần đây có dòng phim thiên về phản ánh đời sống nội tâm của con người, có lẽ hơi kén người xem, Đảo của dân ngụ cư là một phim như vậy. Tuy không cụ thể không – thời gian nhưng buộc người xem nhìn lại mình và những người xung quanh gần gũi về huyết thống hay mật thiết về quan hệ, để nhận ra rằng việc gây ra tổn thương cho người khác hoàn toàn có thể do tình yêu và sự quan tâm. Nhất là khi tâm hồn mỗi người chỉ là kẻ “ngụ cư” trong “hòn đảo” thể xác chính mình.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

“Ảnh hưởng của mạng xã hội đến lối sống của giới trẻ (lưu tư liệu)

MỘT NGƯỜI TRẺ ĐI SUỐT NGÀN NĂM