NGOÀI PHỐ MÙA ĐÔNG...



Bạn nhắn: đang chạy xe trên xa lộ. Đầy trời tuyết trắng. Nhớ cái nắng ấm áp của Sài Gòn quá…
Uh, Sài Gòn đã qua hết mùa xuân khi mà cái nắng tháng ba gắt gay đến thế. Nhưng chiều đến dường như chút mùa đông vẫn còn rơi rớt khi gió heo may xào xạc trên những con đường. Day dứt câu hát bên tai Con đường thật buồn một ngày cuối đông…
Ngày cuối đông… nhưng mùa xuân nơi bạn vẫn còn xa lắm…
Ngày cuối đông… vậy mà mình như chỉ thấy một ngày cuối thu…



BỖNG DƯNG MUỐN KHÓC...

Ba - qua hồi ức của nhà thơ Phan Vũ

Hôm nay là sinh nhật của Ba tròn 90 tuổi.

Gia đình thường tụ hợp đông đủ với Ba vào ngày giỗ Ba, nhưng vào ngày này ở nhà thế nào má cũng nấu mấy món Ba thích, cá lóc nấu canh chua và kho tộ, bông bí xào tỏi, nướng 1, 2 con khô cá sặc trộn gòi sầu đâu và dưa leo… Rồi như hai mươi mấy năm trước đây, con vẫn về ngồi với ba, hai cha con mình cùng ngồi lai rai vài chai bia. Uh, mà Ba lai rai chớ con thì chỉ phá mồi của Ba thôi, nhưng sẽ ngồi với ba để nghe ba nói chuyện đời, để thỉnh thỏang ra vẻ "ngây thơ" hỏi ba chuyện này chuyện kia, rồi khóai chí nghe ba giảng giải, có khi thấy Ba ngạc nhiên về chuyện này chuyện khác, về người này người kia “ủa, sao kỳ dậy?” mà con lại thấy thương ba vô hạn… Ba ơi, nếu mà ba còn sống, mấy đứa cháu của Ba chắc sẽ cười và bảo rằng: Ôi ông ngọai sao cứ mãi tuổi TIN (teen)!

Thi thỏang con vẫn gặp ba về với con trong mơ… Đó là những lúc con gặp điều không vui, những lúc con buồn lòng vì người này, vì chuyện nọ… Những lúc ấy con nhớ ba, mong có một người hiểu con như ba, thương con như ba, để con có thể dựa dẫm mà không thấy ngại ngần, để con có thể hờn giận mà biết rằng mình luôn được tha thứ…

“Con gái giống cha giàu ba họ”, người ta bảo thế. Giàu có thì nhà mình chẳng bao giờ giàu có, nhưng cũng chẳng phải quá nghèo, vì mình có một nghề tử tế để kiếm sống. Biết đủ là đủ, ba vẫn dạy con như thế mà.

Người ta còn bảo “con gái nhờ đức cha”. Con nghĩ, con cái còn là Đức của cha. Nhìn con cái người ta có thể biết cha mẹ là người thế nào. Sống thế nào để cha mẹ không bị thiên hạ “mắng vốn”, con cố gắng sống như thế, và cũng mong con cái mình như thế…

Một nén nhanh đợi Ba về...

VIẾT CHO MÌNH :)


Trong các cuộc cà phê hay bữa nhậu, bạn mình (gồm các ông anh, ông bạn, cả ông em nữa), sau khi ca ngợi vợ (bồ) mình đủ các nét hay vẻ đẹp tính tốt, thỉnh thỏang (thỉnh thỏang thôi) nhăn nhó hỏi mình vài “chuyện đàn bà”. Những chuyện mà họ hay hỏi (theo thứ tự nhiều ít) là:

1/ sao mà bà ấy (cô ấy) nói nhiều thế, có thể nói bất cứ lúc nào bất cứ chuyện gì J)

2/ sao mà bà ấy (cô ấy) hay nói… về người khác thế (hihi, ko dùng từ “nói xấu” nha), mà lại tòan chê bai, chê từ bạn gái đến đồng nghiệp, đến người hàng xóm, đến cả người qua đường J, chê từ công dung ngôn hạnh đến tài sản và cả chồng con nhà người ta…

3/ sao mà bà ấy (cô ấy) chuyện gì cũng quan trọng hóa thế nhỉ, động chút là căng thẳng gắt gỏng hở chút là than thở khóc lóc L

4/ sao mà bà ấy (cô ấy) hay nói (thẳng, bóng gió) về chuyện tiền nong (và ghen tuông) thế nhỉ?

Mình bảo: thế các ông/anh/em muốn gì nào: Vợ cả ngày ko nói một câu? Ko bao giờ nhận xét về ai? lúc nào cũng bình thản như búp bê? Ko biết tiền nong hết còn chợ búa đắt rẻ? Hay muốn tất cả?

Bọn họ đều ko trả lời… chỉ “thở dài não nuột”, dường như họ mặc nhiên cho rằng nếu không có mấy cái đó thì không là phụ nữ. Vậy nên kêu là kêu thế thôi chứ… chả thay đổi được gì J. Bởi vì sau khi than thở bèn kết luận “Vợ là chứng chỉ vua ban, có sao dùng vậy miễn bàn đúng sai”, họ lại vui vẻ uống cà phê hoặc uống bia, rượu, tào lao nhiều chuyện khác, sau đó lại vui vẻ đi về (về nhà mình hay đi đâu đó trời biết).

Nghĩ đi nghĩ lại, hình như phụ nữ bọn mình cũng hay thế thật (rất là so-di bạn nào ko như thế!). Có khi chỉ là nói cho vui miệng, nhưng quả là có lúc làm người nghe mệt mỏi thật! Có khi “tám” xong quên ngay, nhưng “những lời có cánh” ấy nó bay tứ tung, đậu xuống tai người này chui vào đầu người kia, nếu cũng là phụ nữ nữa thì… lại bắt đầu cái vòng luẩn quẩn… Có khi (mà hình như cái này hơi bị nhiều) tự cho mình cái trách nhiệm phải nhắc nhở khuyên bảo dạy dỗ từ trong nhà ra ngòai đường đến cơ quan nên... hay nhận được phản ứng bằng một câu mang tính “tổng quát”: đúng là đàn bà!!! Lại nhớ một chuyện: bạn mình mới có con dâu, mình đi công tác ko dự đám cưới được. Khi về hỏi thăm: sao, con dâu mới thế nào? – Công dung ngôn hạnh đều được, riêng Ngôn thì còn kém xa mẹ chồng :D

Có người bạn nói về cô nhân viên lâu năm của anh ấy. Anh kể ra rất nhiều ưu điểm của cô ấy, từ vẻ ngòai đến khả năng làm việc. Mình hỏi: cái gì làm ông quý cô nhân viên này nhất? Bạn suy nghĩ một lát rồi trả lời: đó là vì cô ta luôn đem lại cảm giác nhẹ nhõm cho ngừơi đối diện, dù tình huống khó khăn đến mấy cô ta cũng nhìn nhận nó một cách tích cực và làm yên lòng mọi người xung quanh. Bên cạnh một người như thế thật dễ chịu và thoải mái.

Được như thế không phải là dễ dàng, mình biết, nó vừa là khả năng bẩm sinh lại vừa cần sự mẫn cảm tinh tế có được bằng sự từng trải… Uh, thế thì mình có một nhời tự chúc nhân ngày Phụ nữ: hãy cố gắng mang lại sự nhẹ nhõm, bình an cho "những người sống quanh tôi!"

P/S: nhiều khi mình cũng rất chi là “tủi thân” khi bạn kể lể với mình những chuyện “đàn bà” như thế, vì hình như bạn ko coi mình là … phụ nữ, hic hic J)

Phát hiện mới về chuyện THỎ VÀ RÙA


Cổ tích có chuyện rùa chạy thi với thỏ, họ hàng nhà rùa “đòan kết” nên Thỏ bị thua. Nhưng đấy chưa phải là lần đầu thỏ thua rùa. Trước đó, ngày xửa ngày xưa, xưa ơi là xưa…
Khi ấy Thỏ rất thông minh nên học Y và làm bác sĩ cho cư dân cá rùa ếch nhái…trong một cái hồ nọ. Một ngày kia có con rùa nổi lên mặt hồ, ở chân có vết lóet. Bác sĩ Thỏ được ếch nhái báo bèn khám cho rùa, bôi thuốc, cho uống kháng sinh.
Vài hôm sau thấy rùa lại nổi gần bờ, vươn tay như muốn trèo lên, trên tay loang lổ vết thương. Ếch nhái lại kêu lên ầm ĩ, Thỏ lại đến thuốc men như thế… Được vài hôm nữa thấy rùa nhô lên, lần này bị thương ở đầu. Thỏ lo sợ bèn báo cáo với tắc kè là rùa bị thương khắp tòan thân, bệnh nặng lắm rồi, phải nhờ đến hội đồng bác sĩ chẩn đóan chữa ngay, nếu ko thì nguy to!
Tắc kè loan tin đi khắp nơi, chim thú nào cũng quan tâm lo lắng cho “rùa thể”. Nhân dịp ấy các lọai chim sẻ chim ri chào mào sáo sậu… tha hồ tung ra các lọai lá cải xanh vàng tươi héo… lá nào cũng đầy hình ảnh “chộp” bất cứ lúc nào nhìn thấy rùa. Tắc kè và thỏ bèn triệu tập hàng chục hội nghị hội thảo khoa học mời các lọai chim trong thú ngòai tham dự… bàn cãi chán chê túm lại vẫn chưa biết rùa bị bệnh gì mà lại lở lóet tòan thân như thế?!
Dưới hồ rùa cũng họp và tranh nhau xem con nào sẽ được lên bờ chữa bệnh trước: con đau tay hay con ghẻ chân hay con loét đầu?
Mãi sau này mới biết vì nước hồ ô nhiễm quá mà nhiều con rùa bị bệnh ngòai da. Bác sĩ Thỏ chữa mãi chữa mãi rùa vẫn không hết ghẻ… tưởng mình bất tài không chữa được bệnh cho… một con rùa, bèn bỏ nghề y đi làm vận động viên điền kinh. Về sau chạy thi thế nào mọi người đã biết.

MỘT NGÀY THÁNG BA



Một ngày bạn về, chưa hết tuần bạn lại sẽ đi… nhoáng nhoàng gặp nhau bên ly cà phê, vội vã vài tin nhắn giữa cuộc họp, cuống quýt trên đường kẹt xe đến với bạn… Lần nào cũng vậy, hình như bạn về tụi mình lại có ít thời gian “bên nhau” hơn khi bạn ở xa…
Bạn bận, mình cũng không rảnh. Cố gắng tận dụng mọi khoảng thời gian trống việc để ngồi với nhau và với bạn bè, vậy mà cũng có lúc nghe bạn nhắn qua điện thọai: uh… bận thì thôi vậy… như dấu một tiếng thở dài…
Lần nào bạn đi mình cũng tự nhủ, rồi bạn sẽ về, chỉ sang năm thôi. Vậy mà vẫn chống chếnh ghê gớm, ngay khi còn ngồi bên nhau, khi đang “tám” đủ chuyện trên đời, cả khi im lặng không cần nói gì… Rồi mình chia tay, có vẻ nhẹ nhõm như mọi lần chia tay, có vẻ thế, phải không bạn…
Mà sao bạn cứ ra đi vào tháng Ba, cái tháng trưa nắng Sài Gòn như nung mà chiều xuống đã như mang cả trời gió heo may. Cái tháng giao hòa giêng hai, bông giấy tím đỏ những con đường, người về bỗng nhớ…
Ngày tháng nào đã ra đi khi ta còn ngồi lại…
Chỉ thấy bạn mãi ra đi còn tháng ngày ở lại cùng mình.

viết cho tháng hai

(hình có tính chất minh họa)

Ở khu mộ cự thạch ở Hàng Gòn - Đồng Nai. Khắp nơi là những dải ti gôn mềm mại bò quanh phủ lên những phiến đá lớn nặng hàng chục tấn đã có hàng ngàn năm tuổi.

Thời gian...

Những công trình vĩ đại tưởng như sẽ tồn tại vĩnh cửu vậy mà rồi cũng sụp đổ

Loài dây leo nhỏ nhắn tưởng như đời sống ngắn ngủi thì mãi sinh sôi nảy nở

***

Xem trưng bày ở bảo tàng. Cổ vật nằm trong tủ kính, lặng lẽ.

Trống gươm một thời lừng lẫy, vàng son một thủa vinh hoa rồi cũng cùng nhau nằm trong hộp trong tủ, phải nhờ con người cố gắng phô bày cái lừng lẫy vàng son…

Ngày qua ngày khi vắng lúc đông, người dừng chân ngắm nghía người thờ ơ bước qua… Nếu không nhờ ánh đèn nhờ nhung lụa của hộp nhờ kính của tủ trưng bày chắc gì họ nhận ra giá trị của cổ vật.

***

Con người với con người... có như thế...?


Post theo đề nghị của học trò và một số bạn bè :)

MỤC LỤC SÁCH "KHẢO CỔ HỌC BÌNH DÂN NAM BỘ..."

- Lời nói đầu: Một chiếc chìa khóa nhỏ
- Phần 1: DẪN NHẬP: Khảo cổ học bình dân Nam bộ VN: Từ thực nghiệm đến lý thuyết
- Phần 2: KINH NGHIỆM ĐIỀN DÃ
2.1 Ghi chép dọc đường:
- Với Sài Gòn
- Đất và người Bến Tre
- Về Bình Dương thăm nhà cổ
- Hội An đêm trăng 14
- Hoài niệm xứ Đoài
- Sông gốm
- Phù Lãng làng cũ gốm mới
- Gian bếp quê ngoại
- Nhớ Huế
- Nhà thờ
- Chùa trong phố
- Nắng lạnh
- Đường đến Siemreap Angkor
- Paris mùa thu tím
2.1 Mô tả khảo cổ
- Về một loại trang sức cổ độc đáo : khuyên tai hình hai đầu thú
- Cổ vật gốm trong Văn hóa Óc Eo
- Đồ gốm cổ tìm thấy ở Sông Đồng Nai
- Vài nét về vũ khí cổ Việt Nam
- Tìm hiểu kỹ thuật sản xuất lu gốm
- Xóm làm bếp lò gốm làng Phú Định (Quận 6 – TP HCM)
Phần 3: P HÂN LỌAI VÀ QUY CHIẾU
3.1 Hệ tọa độ
- Văn hóa Óc Eo - Một nền Văn hóa cổ ở Nam Bộ
- Hệ thống di tích khảo cổ giai đoạn Tiền Óc Eo
- Văn Hóa Sa Hùynh Nhìn từ Văn Hóa Đồng Nai
- Táng tục mộ chum ở Đông Nam Á.
3.2 Hệ thống hóa
- Hệ thống di tích khảo cổ học Tp.Hồ Chí Minh
- Vùng gốm Đông Nam Bộ
- Vài nét về văn hóa khảo cổ Đồng Nai
- Khảo cổ học Nam Bộ – Việt Nam nhìn từ môi trường sinh thái
3. 3 – Nam Bộ nhìn từ Khảo cổ
- Cần Giờ hai ngàn năm trước
- Xóm Lò Gốm Sài Gòn xưa
- Đô thị Sài Gòn – Một góc nhìn
- Đô thị ở Nam bộ thời cận đại
Phần 4. KHẢO CỔ HỌC ỨNG DỤNG
- Khu di tích Ba Thê – Óc Eo (An Giang) và Vấn đề bảo tồn di tích văn hóa Óc Eo hiện nay
- Vài suy nghĩ về việc Bảo tồn khu di tích Hoàng Thành Thăng Long
- Di sản văn hóa không phải là vô tận
- Khảo cổ học trong công tác bảo tàng
- Nhớ thầy Trần Quốc Vượng
- Gặp bác Tạ Chí Đại Trường
- Nghĩ về văn hóa Xưa và Nay
- Trầm tích Văn hóa Biển

- Archaeology of Nam Bộ and the theory grounded in fieldworks
- Danh mục tài liệu tham khảo (104 tài liệu tiếng Việt và Anh)

Vì lý do bản quyền của NXB nên chưa thể post các phần Lý thuyết và phân tích các bài viết trước mỗi phần.

Kiến tạo siêu đô thị giàu bản sắc và ký ức

  Dự thảo Luật Phát triển đô thị thể hiện tư duy đổi mới mạnh mẽ về phân quyền, tự chủ và tạo động lực phát triển; đồng thời bước đầu đề cập...