Thứ Năm, ngày 05 tháng 3 năm 2015

Linh tinh lang tang (106) – ĐỒNG PHỤC MỚI CỦA VNA


Nhiều bạn chê đồng phục mới của tiếp viên VNA “giống phục vụ nhà hàng”. Ủa chứ không phải phục vụ sao? Phục vụ nhà hàng trên không (trong máy bay) thì cũng là phục vụ. Đồng phục là để dễ nhận dạng người đang thi hành công vụ và tiện lợi cho công việc. Tiếp viên đâu cần mặc đẹp và "xoang chọng" như hoa hậu á hậu hay người mẫu ?

Bộ đồng phục trước màu đỏ sậm đúng là “dấu hiệu” để nhận ra phụ nữ VN bởi kiểu áo dài truyền thống, nhưng đi lại làm việc trên máy bay khó mà nhanh nhẹn linh hoạt, vì vậy hiếm khi nào thấy các cô tiếp viên giúp hành khách để đồ lên khoang hành lý phía trên vì mặc áo dài ôm sát khó đưa tay với lên cao. Khi phục vụ ăn uống lại thêm cái tạp dề có hoa văn trống đồng, hồi đó mình đã góp ý là không nên lấy biểu tượng văn minh Việt cổ làm hoa văn tạp dề vì biểu tượng đó đã có mặt ở những nơi tôn nghiêm, nay lấy mà đeo vào bụng thì như “đeo trống” (con gái “đeo trống” là gì thì khỏi nói hén
J )

Mình thấy đồng phục mới ống quần gọn độ dài của áo ngắn hơn thì tiện cho việc đi lại nhanh nhẹn không vướng víu, cổ xẻ trông mềm mại mà tạo sự thoải mái, miễn là áo đừng chiết eo quá sát, bất tiện cho nhiều việc. Màu xanh, vàng nhìn mát dịu nhưng hai màu này giặt vài nước là trông cũ xì. Chưa kể là nếu tính về hiệu ứng màu thì màu đỏ dễ gây chú ý hơn màu xanh và vàng.

Nếu nói mặc đồng phục này làm xấu các cô tiếp viên thì cũng hay, để các cô ấy tập trung vào công việc và hiểu rõ vị trí “người phục vụ” của mình. Tuyển tiếp viên mà như tuyển hoa hậu, có cần thế không?! Trước đây đi máy bay là sang trọng nhưng nay thì đã trở nên bình thường. Nói hơi ngoa chứ có ai đòi tiếp viên xe lửa hay xe bus phải đẹp không nhỉ J

Mình thấy nhiều hãng hàng không nước ngoài đâu bắt buộc tiếp viên phải là các cô trẻ đẹp mà người ta đòi hỏi sự chuyên nghiệp, cần dịu dàng thì dịu dàng nhưng khi cần nghiêm khắc thì cũng rất nghiêm với những vị khách vi phạm nguyên tắc. Tiếp viên của mình “hiền” quá hay là thiếu trách nhiệm quá, khi mà để hành khách thoải mái điện thoại trên máy bay lúc chuẩn bị cất cánh và chuẩn bị hạ cánh, chưa kể nhiều hành vi làm phiền người khác.

Vả lại, có xấu thì nhìn mãi cũng… hết xấu, nhá, như khi VNA bỏ màu sơn trắng với hình con chim cách điệu và trái đất, thay bằng màu sơn xanh sậm và hoa sen cách điệu trông như nải chuối J . Nhưng nếu VNA đưa hình ảnh mới quảng bá trước thì vẫn tốt hơn, vừa tôn trọng khách hàng vừa tỏ ra tự tin với sự lựa chọn của mình. Vì đằng nào mà chả có nhiều ý kiến khen chê J Cho nên chắc chỉ chê vài bữa rồi cũng quên, dân mình vưỡn thế J

P/S. Tui không nói bộ mới này đẹp hay xấu nha, tui chỉ nói về sự tiện lợi của nó. Đẹp hay xấu còn tùy từng người mặc và quan trọng là do thái độ đối với khách hàng của người mặc đồng phục đại diện cho hãng hàng không quốc gia.

P/S 2. Đồng phục (cũng như logo) không cần phải gánh lên nó quá nhiều ý nghĩa to nhớn cao siêu, chỉ cần dễ nhìn dễ nhớ “thương hiệu” mà nó đang đại diện.


Thứ Tư, ngày 04 tháng 3 năm 2015

TRUYỆN 100 CHỮ

Đầu tư
Hồi chưa li dị X. đầu tư lòng thương của mọi người bằng việc… than thở về người bạn đời.
Tự do rồi X. lập công ty đầu tư bằng tiền của người yêu X.
Công ty thua lỗ, X. lấy hoàn cảnh của mình “đầu tư” vào túi tiền của vài người khác.
Cứ vậy, không ai biết X. đang dựa vào họ để nuôi cái công ty chỉ còn một chức năng là giúp X. có lý do tiếp tục “đầu tư”.


THỦY TINH VÀ PHA LÊ
Cửa hàng bán những chiếc bình bằng pha lê và thủy tinh. Khách thường mua bình thủy tinh vì giá rẻ hơn, nhìn qua cũng giống pha lê, nếu bị vỡ hay không thích nữa thì bỏ đi không tiếc.
Ít người mua bình pha lê, nhưng đã mua thì họ giữ gìn cẩn thận, không chỉ vì đắt tiền mà vì người ta hiểu sự kỳ công để làm ra một chiếc bình pha lê hoàn mỹ.
Tình yêu là pha lê còn những gì giống như tình yêu chỉ là thủy tinh.

Hai mươi năm sau

Bạn già đến thăm nhau trong Viện dưỡng lão. Chuyện cũ nhớ nhớ quên quên, bà liền kể một chuyện vui hồi xưa mỗi lần nghe cả hai đều cười rũ rượi. Bạn ngơ ngác chẳng cười tiếng nào. Thương bạn quá bà bật khóc. Bạn nhìn bà rồi bỗng cười y như ngày xưa, nước mắt bà càng ràn rụa...
Bây giờ còn cùng vui được thì vui đi, cũng đừng làm cho nhau phải rơi nước mắt. Hai mươi năm nữa biết đâu chúng mình cũng vậy.

Mắt và răng
Người ta có hai con mắt và hai mấy chiếc răng.
Đau mắt hay đau răng đều khó chịu. Mắt ít đau nhưng đau thì khó chữa, còn răng thì ai chẳng vài lần bị đau? Mắt hỏng không thể thay cả hai mắt giả còn răng có thể làm giả cả hai hàm, vì mắt giả không nhìn thấy gì nhưng răng giả vẫn sử dụng được. Mắt giả dễ nhận ra còn răng giả thì khó biết.
Hình như, vchồng như mắt, bồ bịch như răng?

Món quà của Chúa
Một lần cô ngập ngừng thổ lộ “Anh biết không, em vô cùng may mắn vì có tình yêu của Anh - món quà quý giá nhất mà em được Chúa ban tặng…”
Sau giây phút cảm động vì sự chân tình của cô, anh bỗng thấy như bị đặt lên vai một gánh nặng. Không khó để cô nhận ra cảm giác đó của anh…
Có khi nào “Món quà của Chúa” giống một truyện cực ngắn không tìm ra đoạn kết?

Lời ru buồn
Chồng mất sớm, chị có một con nhỏ. Vài năm sau chị tái hôn. Rồi chị sinh “con chung”. Đứa con của chị hậm hực vì mình không còn là “duy nhất” của mẹ, nó lạnh nhạt thậm chí luôn tỏ thái độ ghét đứa em cùng mẹ khác cha.
Buồn lòng, chị thường cất tiếng ru:
“Bầu ơi thương lấy bí cùng
Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”

Thứ Bảy, ngày 28 tháng 2 năm 2015

Vụn vặt đời thường (73)

@ “Hắn vừa vào Face đã chửi. Bao giờ cũng thế, cứ vào Face là hắn chửi. Ban đầu thì hắn chửi thầm vì không đứa nào còm, sau hắn chửi toáng kên đứa nào không like, cuối cùng hắn chửi xơi xơi cả làng facebook vì không ai chửi nhau với hắn. thế có tức ko cơ chứ, có phí công hắn vào facebook ko cơ chứ”
Mình tưởng tượng nếu cụ Nam Cao sống ở thời này, có khi cụ sẽ viết “Chí Phèo hậu hiện đại” bắt đầu bằng một câu như thế.

@ Vài năm gần đây lễ Khai ấn Đền Trần (và một số Lễ hội khác) đã bị biến dạng cả về ý nghĩa và quy mô. Dưới danh nghĩa “bảo tồn văn hóa truyền thống” nhưng ta cũng có thể nhận thấy “thương mại hóa” là mục đích chính của các lễ hội kiểu này. 

 Việc bóp méo, thậm chí bịa ra những sinh hoạt văn hóa truyền thống đã góp phần nuôi dưỡng và phát triển tâm lý không lành mạnh của một bộ phận không nhỏ trong công chức, quan chức trong việc coi chức tước quyền hành là mục đích tối thượng, vì vậy phải “chạy chức chạy quyền”. Tâm lý bất an khi làm một việc không quang minh chính đại khiến người ta càng phải tìm đến Thánh thần làm chổ dựa… Cứ thế cái vòng luẩn quẩn cứ tiếp diễn, ngày càng phức tạp, và gây ra nhiều hệ lụy. 

Nếu cứ bành trướng quy mô lễ hội Phát ấn Đền Trần như thế, e đến một ngày đẹp giời nào đó lễ hội này sẽ được làm hồ sơ Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia, rồi có khi trình UNESCO làm Di sản văn hóa thế giới cũng nên! Điều đó thật nguy hiểm vì khi không phân biệt được giá trị thật với "giá trị" rởm của những lễ hội kiểu này, người ta sẽ không thể tôn trọng và trân quý văn hóa truyền thống đích thực. Khi ấy mục đích bảo tốn di sản văn hóa có đạt được hay không?!

Thứ Sáu, ngày 27 tháng 2 năm 2015

Vụn vặt đời thường (72)

Cám cảnh! (mọi so sánh đều khập khiễng)
* Con lợn được người làng "vinh danh" là "Ông Ỉ" rồi chém đứt đôi, dù chẳng có tội gì, lại còn được nhiều người bênh vực rằng ko nên dã man với nó như thế, nhưng nói cho cùng vẫn chỉ là con lợn.
* Ông già, được chính quyền tôn vinh các danh hiệu. Nhầm và lẫn cả cái hôn cả câu đối. Cũng bị "chém" không thương tiếc. Ông ấy đã quá già và dù có sai lầm nhưng là một con người.
Nói chung là văn hóa chặt chém phát triển rất chi là truyền thống làng xã.

·        Tôi chả khen chả chê ai cả, chỉ là nhận xét 2 việc vừa xảy ra. Và nhận thấy hiện tượng này có tính "truyền thống", vậy thôi! phê phán và "chặt chém" khác nhau về cách thức dù có thể cùng mục đích. Tôi nói "có thể" là vì qua cách "chặt chém" người ta dễ dàng nhận ra một mục đích khác. Ví như cùng là dùng lợn để tế thần, nếu đừng mang ra giữa sân đình mà chém đứt đôi con lợn máu me tùm lum, nếu giết bình thường rồi nấu món ăn để cúng thì có lẽ ko ai lên án cái lễ hội này. Ko ai phê phán việc thờ thần mà người ta chỉ lên án hành vi giết lợn như thế.
Túm lại các bác ko phải phân tích cho nhà em thấy rằng ông già kia có sai và cần chỉ ra vạch ra cái sai... Phê ông già là đúng nhất là chuyện "đạo văn" (còn cái hôn, em thật, khối người già vẫn hôn con cháu như thế!) Nhưng việc "vạch ra" theo kiểu đám đông chặt chém thì em lại thấy giống như ... đấu tố thời CCRĐ, thật!
Hay là chúng ta có cả "truyền thống " đấu tố?
·         
 Xin kết thúc stt này ở đây, vì chợt nhớ ra thông tin: trong mấy ngày tết hơn 6000 người nhập viện vì... choảng nhau! Thôi em chạy đây kẻo lại bị "nhập viện" :)



Thứ Ba, ngày 24 tháng 2 năm 2015

Vụn vặt đời thường (71)

@ Nghỉ Tết dài ngày không nhớ hôm nay thứ mấy ngày mấy dương lịch. Nhưng nhớ rằng mấy đồng lương hưu còm cõi của tháng ba đã cộng vào tài khoản từ trước Tết. tháng Ba ơi đừng đến nữa, vì tài khoản sẽ chỉ có trừ mà thôi, hic!

@ Năm nay làm sao í nhỉ: trồng cây thì cây như cổ thụ, tịch điền thì cày gãy mà “người nông dân” lại gieo trên ruộng cả lúa lẫn ngô!
 — cảm thấy   bối rối.

@ Cứ đến bất cứ lễ hội nào chúng ta thường chứng kiến cảnh xô đẩy chen lấn để cướp giật vật cúng, biểu tượng... để cầu may, coi đó là được lộc, kể cả việc quệt tiền vào máu lợn (hội chém lợn) cũng để cho "may".

Sao các lễ hội "truyền thống" hay có trò "cướp" giật đồ cúng ?! Cướp trong Lễ hội là may/hên nhưng dân ta còn truyền câu "cướp đêm là giặc cướp ngày là quan" nữa.

Lại có câu "được làm vua thua làm giặc". Vua / giặc đều là "cướp" như nhau?!
Liệu có thể coi là "truyền thống văn hóa CƯỚP"?
(Lễ hội làng Gióng, rồi lễ khai ấn đền Trần...là vài ví dụ!)

.@ Đáng buồn là nhiều "nhà nghiên cứu" chỉ khăng khăng bảo vệ những truyền thống đã quá lỗi thời như thế này!
 Những trò "cướp giật" như thế này vô hình chung khuyến khích bạo lực "mạnh được yếu thua" và dung dưỡng tâm lý "cầu may" chứ ko tin vào lao động chân chính. Cầu ông BỤT trong chuyện cổ cũng là một tâm lý "lười biếng".

Việc “công nhận, nâng cấp" lễ hội vừa là "phong trào, thành tích" của chính quyền nhưng cũng thể hiện tâm lý muốn có lễ hội "hoành tráng" của người làng!

Đúng là không thể nhân danh bất cứ gì để lên án lễ hội chém lợn bằng những lời lẽ nặng nề mạt sát. Nhưng cũng cần thấy rằng, mấy chục năm qua lễ hội này đã không diễn ra (và nhiều lễ hội khác). Nay bỗng nhiên phục hồi tất cả (với những ý nghĩa và sự tích chả biết có đúng là "gốc" hay ko), phải chăng là "phú quý sinh... lễ hội"? Ngày trước lễ hội chỉ trong phạm vi của làng hoặc hai, ba làng, nay thì phạm vi mở rộng nhiều lần, chưa kể còn rộng hơn do truyền thông. 
Vì vậy đã phục dựng lễ hội thì cũng phải "dũng cảm" chịu đựng những "phán xét" của xã hội ngày nay, một xã hội khác rất xa với xã hội đã tạo dựng ra lễ hội chém lợn.

@ Nhân chuyện "Đầu năm, hỗn chiến kinh hoàng ở lễ hội đền Gióng (huyện Sóc Sơn, Hà Nội), post lại truyện 100 chữ này:
Ngựa Gióng
Lại nói, dân làng thuê thợ rèn ngựa sắt roi sắt cho Gióng đánh giặc. Lần đầu thất bại, Gióng chỉ vỗ nhẹ ngựa đã vỡ roi đã gãy, là do bớt xén nguyên liệu nhiều quá. Lần sau thành công, Gióng cưỡi ngựa cầm roi đánh tan giặc Ân rồi “bay về giời”. 
Nghe đồn Gióng bỏ làng ra đi vì lúc trước bị chê là “con không cha”, để lại cả ngựa lẫn áo giáp, người làng lập tức đem bán sắt vụn.
Tiếc thế, giá mà còn chắc hẳn sẽ là Bảo vật quốc gia!
---
Nhời bình: Ông Gióng đã bỏ làng ra đi không màng cả danh lẫn lợi, hà cớ gì ngàn năm sau vẫn cứ tổ chức hội hè tranh cướp những thứ phù du?!