Thứ sáu, ngày 17 tháng năm năm 2013

Linh tinh lang tang (41) Một tuần ở quận Cam


Tháng Năm. Cali như đã bước vào mùa hạ. Khắp nơi là hoa: phượng tím trên những con đường, hoa hồng trước hiên nhà, trong vườn, muôn loài hoa khác rực rỡ trong công viên, ven tường nhà, ở mỗi giao lộ. Và đúng với tên gọi “quận Cam”, có thể nhìn thấy khắp nơi những cây cam trĩu quả vàng tươi … Chỉ một tuần ở đây cũng đủ để cảm nhận cái không khí chuyển mùa làm người ta bâng khuâng, dường như mình đang đánh mất gì đó không sao nhớ ra được.
Mất gì nhỉ? Thời gian, tất nhiên rồi... mỗi ngày mỗi tuần mỗi tháng mỗi năm... thời gian là vô tận nhưng với mỗi người, nó là hữu hạn, cái giới hạn cuối cùng ngày một rõ ở phía tương lai. Nhưng chẳng phải ai cũng đủ tinh tế để hiểu rằng, với mình với người, mọi cái cũng là hữu hạn. Sợi giây mong manh giữa những con người dễ dàng bền chặt mà cũng dễ dàng biến mất, đôi khi chỉ vì sự vô tình (nhưng nhiều khi thì vì… cố ý).
Ở quận Cam những ngày này đầy ắp niềm vui nhưng sao trong đầu cứ lãng đãng giai điệu bài “Để quên con tim” nhưng lời hát lại là “ngày rời Cali…”.
"Dĩ vãng như bao cung tơ"... mà hiện tại cũng mỏng manh như sợi tơ trời... mong manh lắm... những ngày sắp đến…

14.5.2013

Thứ năm, ngày 16 tháng năm năm 2013

Linh tinh lang tang (42) – Sau một cuộc trò chuyện bỗng nhớ những phim này




“Họa Bì”- một bộ phim với triết lý đơn giản: chỉ có tình yêu mới xua đuổi được ma qủy ra khỏi gia đình, ra khỏi tâm trí con người. Motif phim không mới, vẫn là điển tích quen thuộc với những nhân vật điển hình của văn hóa Trung Hoa, nhưng vẫn làm xúc động bởi những tình yêu đẹp, không chỉ là tình yêu giữa những con người, mà còn là tình yêu giữa một Hồ ly tinh với con người. Tình yêu như chính nó: trong sáng, giản dị và… cam chịu. Hồ ly tinh nhưng là phụ nữ, có nghĩa là biết chấp nhận và cam chịu khi thực sự yêu. Sự “cam chịu” có tính tích cực chứ không hòan tòan tiêu cực: đấu tranh cho tình yêu của mình nhưng sẵn sàng lui bước cho người mình yêu hạnh phúc! Ánh mắt cáo trắng là ánh mắt một con người, luyến tiếc, đau đớn, nhưng thanh thản vì không làm điều ác với người mình yêu…
“Lạc lối ở Bắc Kinh - Lost in Beijing” cũng vậy. Hai nhân vật nữ chính, cô gái matxa và bà chủ, đối lập về vị thế xã hội, về hòan cảnh gia đình, về tính cách, và có lẽ cả về học vấn… nhưng cả hai đều là những người phụ nữ cam chịu trong hòan cảnh của mình. Những giọt nước mắt cố giấu và cái nắm tay cảm thông chia sẻ của 2 người phụ nữ này làm bộ phim vượt qua những bộ phim xã hội thông thường khác.
Sự cam chịu ở người phụ nữ là biết, và hiểu, vị trí của mình trong trái tim người khác!
Tình yêu của hai chàng cao bồi trong phim “Brokeback Mountain” thực ra cũng không khác. Cái nhìn sâu thẳm sau hàng mi dài rợp của họ tràn ngập một tình yêu vượt lên trên mối tình “đồng tính”, vượt lên trên cả tình yêu nam nữ. Sự cam chịu trở về cuộc sống đời thường không ngăn cản tình yêu họ dành cho nhau, vì đó là tình yêu giữa những con người – không – dễ - gặp – nhau – trong – thế - giới – này.
Những bộ phim – câu chuyện đầy nhân ái và tình yêu thực sự, sâu sắc, đau đớn, mê đắm, tuyệt vọng, đẹp ngỡ ngàng… chợt làm trái tim long lanh những giọt pha lê đồng cảm. Những tình yêu như thế không dễ để gió cuốn đi, bị gió cuốn đi…
Nhưng, trong cuộc sống những cái giống như tình yêu thì có rất nhiều … Nhiều khi ta không nhận ra đó chỉ là những mảnh thủy tinh lấp lánh nhờ ánh sáng chứ không phải những hạt pha lê tự mình long lanh muôn sắc cầu vồng…


Chủ nhật, ngày 12 tháng năm năm 2013

Vài ngày ở Cali (3). GẶP BẠN NƠI XA

https://www.facebook.com/haukhaoco?ref=tn_tnmn




Một chuyến đi không chờ đợi, thậm chí không tính trước, nhưng may mắn đã đi.
Đến LAX lúc 15.30, nhưng xong các thủ tục đã gần 17g, hơi băn khoăn vì hẹn bạn nên chắc bạn chờ khá lâu. Lúc ra đến phòng khách đón, còn đang ngơ ngác tìm thì bạn đến gần: chị Hậu phải không? A, chào G. Hai chị em thân thiết nắm tay nhau, mình và G. mới quen nhau và đây là lần đầu tiên gặp mặt. G. đưa mình về nhà Thúy Hà, là một người bạn – của – bạn và cũng là bạn trên mạng từ lâu của mình.
Ngay sáng hôm sau đã có một buổi café welcome, các bạn mình gần như có mặt đông đủ nơi quán Gypsy ở Little SG. Bước tới không gian này tưởng như đang ở một tiệm nước nào đó ở SG khoảng những năm 75 – 80. Có gì đó như ngưng đọng ở đây: những giọng nói, ngôn từ, những gương mặt… không xa lạ nhưng từ lâu rồi ít còn gặp ở SG.
Bạn bè lần đầu gặp nhau nhưng đã thấy thật gần gũi…
Thời tiết cũng như lòng người. Mới mấy bữa trước còn lạnh, mưa gió sụt sùi, ngày mình tới Cali sáng tối hơi se lạnh như ngày thì nắng ấm, người Cali còn coi là  nóng khi nhiệt độ ngoài trời khoảng 24,25 độ C. Câu chuyện giữa những người bạn – trên - mạng  giờ đây là bạn – ngoài – đời cũng ấm áp như thế. Mình đi qua đây chỉ  có 1 vali nhưng trong đó một nửa là sách mang theo tặng bạn. Sách của mình, sách của vài tác giả nổi tiếng mà bạn thích. Rất vui là các bạn thích món quà nho nhỏ này. Vui hơn là nhiều bạn đọc còn nhắn qua FB mời café và… để mình ký tặng sách các bạn đã có (nhờ mua từ VN). Với một người viết hết sức nghiệp dư như mình có lẽ đây là niềm vui và điều bất ngờ lớn. Điều bất ngờ thứ 2 là cuốn “101 truyện 100 chữ” được nhiều người bên này biết đến, từ trên FB và từ… việc trích in lại trên một vài tờ báo tại đây. Viết ngắn có lợi đấy chứ, khi mà những cái mẩu ngăn ngắn của mình có thể len lỏi vào bất cứ khoảng thời gian rảnh rỗi nào, vào bất kỳ khoảng không gian nhỏ bé nào trong tâm trí người đọc, ở lại đó và cùng chia sẻ với nhau ý tưởng, câu chuyện cũng như cảm xúc khi mình viết ra.
Còn chuyện gì mà không nói đến trong những buổi café như vậy? Chuyện cũ quê nhà, chuyện bạn bè chung, chuyện làm ăn, gia đình của bạn nơi đây, những sinh hoạt văn hóa, những câu chuyện văn chương… Thấp thoáng sau tất cả là nỗi lòng của những người nặng tình với đất nước, dù bây giờ như tạm quy ước là thuộc “bên này hay bên kia” hay không là bên nào cả. Có lẽ vì vậy mà nói chuyện với nhau rất chân tình, thoải mái và thẳng thắn.  Gặp nhau ở ý tưởng nào cũng quý, mà chưa gần nhau, thậm chí khác nhau về suy nghĩ nào cũng vẫn tôn trọng nhau, bởi mỗi người một hoàn cảnh một quá khứ… Hình dung cho một tương lai giống nhau đó mới là điều quan trọng.
Nhưng có một điều mà bạn bè “chúng khẩu đồng từ” là “chị trẻ hơn nhiều so với những tấm hình trên FB”. Hehe, với phụ nữ U 60 như mình điều đó hơn mọi liều thuốc bổ,  nhờ vậy mình (sẽ) đủ sức rong chơi (và “đấu khẩu”) trong những ngày sắp tới trên đất cờ hoa.

(11.5.2013)
 

Thứ bảy, ngày 11 tháng năm năm 2013