Bài đăng

Gọi là thơ

ĐI QUA
Ngày ngàyĐi qua bao người Thi thoảngMột mùi hương vương vấnMột ánh mắt ngỡ ngàngThi thoảng Ngó lạ tưởng quenGiật mình Quên quên nhớ nhớ…Năm tháng trôi quaBạc đầu nhìn lạiCó người âm thầm bên cạnh Như là hình bóng thoáng qua…

Sài gòn 19.2.2017
Tháng Ba
Sài Gòn nắng gắt mưa rào Hà Nội vào cơn lạnh nàng Bân Tờ lịch sang trang Hoa gạo cháy đỏ chiều thung lũng Một người lơ đãng Lạc đến cô đơn
Tháng ba Bưởi ra hoa Hương ẩm mùi phố cổ Có người đành đoạn quay lưng Giã từ ký ức
5.3.2017

ĐỂ BẢO TÀNG PHÁT TRIỂN BỀN VỮNG

Nguyễn Thị Hậu, 
Hệ thống bảo tàng của thành phố Hồ Chí Minh là một thiết chế văn hóa quan trọng, phục vụ việc quảng bá, học tập, nghiên cứu lịch sử văn hóa Việt Nam và là những điểm đến hấp dẫn du khách. Từ khoảng mười năm nay các bảo tàng đã có sự thay đổi đáng kể về hình thức trưng bày, cảnh quan bảo tàng và các dịch vụ cũng khang trang lịch sự hơn, phục vụ khách tham quan tốt hơn.Tuy nhiên, là cơ quan văn hóa hoạt động chủ yếu dựa vào ngân sách nhà nước, một mặt cơ chế chính sách chưa đáp ứng nhu cầu phát triển, mặt khác do chưa được nhìn nhận vai trò, chức năng theo quan điểm mới trên thế giới, hệ thống bảo tàng ở thành phố chưa phát huy hết thế mạnh và giá trị của mình.
Thế mạnh của các bảo tàng ở thành phố.Trước năm 1975 tại Sài Gòn chỉ có hai bảo tàng do người Pháp xây dựng: Bảo tàng Blangchard de la Brosse  ra đời năm 1929 (nay là Bảo tàng lịch sử TPHCM) và Bảo tàng địa chất từ Hà Nội di chuyển vào sau 1954. Sau năm 1975 do nhu cầu tuyên truyền và giáo dục truyền thống lịch sử…

Vụn vặt đời thường (141)

Hình ảnh
@ Tôi kinh tởm người phạm tội ấu dâm. Tôi ủng hộ mọi nỗ lực chống lại tội ác và pháp luật trừng trị tội phạm này.Tôi thực hiện mọi cách để bảo vệ con cháu mình tránh khỏi tội ác này bởi vì tôi biết xã hội không chỉ có một/vài nghi can bị phát hiện.Nhưng tôi không share hình ảnh của nghi can. Đây quan điểm cá nhân tôi đối với những hiện tượng xã hội là không tùy tiện share hình ảnh của người khác, của sự việc nào đó (bạn nào không đồng tình thì không cần tranh luận).NHÂN ĐÂY@ Các vị phụ huynh, nhất là những người cha, làm ơn đừng bày tỏ tình cảm bằng câu “con gái là người tình kiếp trước của cha”, nghe kỳ cục lắm ạ!
@ Các vị lãnh đạo, làm ơn đừng so sánh bất cứ gì ở VN với/ như "một cô gái đẹp còn ngủ quên". Các vị không thấy từ Tây Nguyên đến những thắng cảnh thiên nhiên khác đang bị tan nát hay sao?! Gứm, thức còn chả làm gì được nữa là ngủ, lại còn ngủ quên!
***
 @Mình vui vì luôn được các bạn trẻ trò chuyện một cách thoải mái và mình có thể chia sẻ với các bạn nhiều điều về…

Chợ ở đô thị

Hình ảnh
Nguyễn Thị Hậu
Chợ là nơi trao đổi buôn bán hàng hóa trong một khu vực địa lý. Ở đô thị ngày nay chợ “truyền thống” là một trong số ít ỏi dấu tích còn lại của những làng xóm xưa, điểm lại các chợ ở Sài Gòn ta nhận ra phần lớn tên chợ lưu lại địa danh quen thuộc một thời nổi tiếng: Đa Kao, Cầu Kho, Tân Định, Xóm Chiếu, Bàu Sen, Bà Chiểu, Thị Nghè, Phú Nhuận, Gò Vấp, Hòa Hưng…             Nam bộ sông rạch nhiều nên đi lại bằng ghe xuồng là chính. Chợ xưa là nơi bến sông ghe xuồng neo đậu trao đổi hàng hóa nông sản. Dần dần trên bờ hình thành thị tứ, có nhà cửa, tiệm chạp pô, tiệm ăn, kho hàng của người Hoa, rồi hàng thịt cá rau trái bày bán giữa đường hay trên các sạp dựng ở lòng đường, dần hình thành một cái chợ… Chợ Bến Thành xưa – nay là Chợ Cũ cũng được hình thành như vậy. Người Pháp mang đến kiến trúc “nhà lồng” cho chợ Bến Thành mới, từ đó “nhà lồng chợ” thường là trung tâm của một thị tứ ở Nam bộ. Người ta đánh giá địa phương đó có trù phú, phát đạt hay không là nhìn vào quy mộ củ…

VẪN CÂU CHUYỆN VỈA HÈ

http://nguoidothi.vn/vn/news/chuyen-hom-nay/binh-luan/7243/van-cau-chuyen-via-he.ndtNguyễn Thị Hậu
“Chiến dịch” giải tỏa vỉa hè đã lan rộng nhiều nơi, vẫn với phương thức chính là thu giữ và phá hủy những gì lấn chiếm vỉa hè. Làn sóng ủng hộ cách làm này vẫn mạnh mẽ, như muốn nhấn chìm những tiếng nói bình tĩnh phân tích lợi hại của việc khai thác vỉa hè.Chuyện vỉa hè ở bất cứ đâu không bao giờ chỉ là chuyện của người đi bộ! Nhiều thành phố trên thế giới đã cho thấy những lợi ích to lớn cho xã hội, cho cộng đồng từ việc quản lý và sử dụng vỉa hè. Chẳng cần nhìn ở đâu và phấn đấu bằng ai cho xa, cứ nhìn sang Bangkok thôi cũng sẽ có được những bài học, kinh nghiệm hoàn toàn có thể ứng dụng được ở TPHCM hay Hà Nội. Bangkok là một thành phố mà phương tiện giao thông công cộng phát triển đáp ứng nhu cầu của phần lớn người dân. Do đó lượng người đi bộ cũng chiếm tỷ lệ lớn và dĩ nhiên, vỉa hè dành cho người đi bộ là chính. Nhưng “chính” không có nghĩa là tất cả, vỉa hè ở đây còn phục vụ việc …

KINH TẾ VỈA HÈ NHÌN TỪ LỊCH SỬ - VĂN HÓA

(Bài cũ từ 7.11.2012 trên Tuần Việt Nam http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam... )LTS: Vấn đề nhập cư đối với các thành phố lớn như Hà Nội, Tp. HCM, Đà Nẵng luôn đóng vai trò quan trọng và thường gây ra các tranh luận, ý kiếntrái chiều.Với riêng thành phố Hồ Chí Minh, người nhập cư đã tạo nên một phần diện mạo cho mảnh đất 10 triệu dân này.Một cái nhìn tổng thểvề lịch sử nhập cư,cũng như những đặc thù,tác động mang tính xã hội của nó đối với Tp. HCM sẽ có thể hữu ích để thiết lập nền tảng cho các chính sách nhập cư.Tuần Việt Nam trân trọng giới thiệu bài viết của TS Nguyễn Thị Hậu, Phó Viện trưởng Viện Nghiên cứu phát triển TP. HCM, xung quanh vấn đề trên. Sài Gòn với nền kinh tế vỉa hè Được nhiều người coi là "miền đất hứa", TP. Hồ Chí Minh cũng phải đối mặt với những khó khăn, phức tạp mà một phần không nhỏ đến từ những người lao động phi chính thức. Quá trình đô thị hóa và công nghiệp hóa mở rộng đô thị, ruộng đất làm nông nghiệp bị thu hẹp, áp lực việc làm ngày càng lớn…

Khi di sản văn hóa đô thị bị xâm hại

Hình ảnh
Di sản văn hóa đô thị là những chủ thể không thể thiếu trong hầu hết những đô thị trên thế giới. Những nét văn hóa tồn đọng lại từ lịch sử qua sự giao tiếp của các nền văn hóa thế giới hay từ tinh hoa của nghệ thuật trên các công trình kiến trúc của người dân bản địa là di sản văn hóa quý giá cho mỗi dân tộc mà không bất cứ mục tiêu kinh tế nào có thể đánh đổi. Việt Nam không ngoại lệ và di sản văn hóa đô thị của Việt Nam mang dấu ấn các kiến trúc thời Pháp thuộc để lại khá đa dạng tại các thành phố lớn nhỏ trên toàn quốc. Hai nơi chiếm tỷ lệ lớn và quan trọng nhất của các kiến trúc trở thành di sản văn hóa là Hà Nội và Sài Gòn lại đang phải đối diện với việc phá bỏ để phát triển kinh tế, điều mà các nhà làm chính sách không lượng trước được hậu quả về khiếm khuyết kiến thức cũng như văn hóa bị triệt tiêu, tàn phá.Di sản đô thị Sài GònTrước hiện tượng triệt phá di sản để phát triển đô thị chúng tôi có cuộc trao đổi với TS Nguyễn Thị Hậu, đang giảng dạy Khoa Văn hóa học, Đô thị học và…