Thứ Tư, 22 tháng 2, 2017

Vụn vặt đời thường (140)

@ Sự việc bà hiệu trưởng dối trá vô đạo đức đã tạm kết thúc, hiệu trưởng và hiệu phó đồng mưu phải rời ghế “lãnh đạo” nhà trường. Xem trên TV: anh phụ huynh cháu bé bị xe chở bà hiệu trưởng đâm ngã gẫy chân kể lại hành trình đi tìm sự thật câu chuyện tai nạn của con trai mình.
Theo anh, khó nhất là gặp chính hai bà “lãnh đạo” đã âm mưu che dấu chuyện này. Khó nhì là thuyết phục các thầy cô nói ra sự thật. Khó ba: làm sao cho những phụ huynh khác hiểu và ủng hộ mình (anh nói đi nói lại: phụ huynh rất ngại va chạm với nhà trường vì “sợ ảnh hưởng đến con mình”). Và khó tư: làm sao để con mình tin là người lớn sẽ nhận lỗi khi họ phạm lỗi!

-        Mình từng làm việc với một lãnh đạo có tính “nhớ lâu thù dai”, bà có định kiến với ai, việc gì thì thôi rồi, đừng mong mà thay đổi, nhất là người đó việc đó “có hại” cho bà. Vì vậy, mình thông cảm với tâm trạng một số giáo viên trong trường: họ sẽ bị cô lập ngay lập tức, sẽ lên bờ xuống ruộng nếu chỉ cần có thái độ bênh vực hay ủng hộ phụ huynh kia. Sự cô lập giữa những đồng nghiệp và “bạn bè” kinh khủng lắm, nó không làm mình chết nhưng làm mình mất hẳn “sự sống”!

-        Mình cảm phục người phụ huynh này: anh gặp phải bao khó khăn nhưng kiên trì đi tìm sự thật cho con trẻ, để con tin rằng: không phải lỗi của con, và dù tai nạn không ai muốn nhưng người gây ra, lại là người lớn, thì cần biết nhận lỗi! Là tìm SỰ THẬT, chứ không phải tìm cách để TRẢ THÙ.
Với người cha người mẹ như thế, mình tin mẹ cháu cũng ủng hộ thì bố cháu mới có thể làm được điều đó, cháu bé lớn lên hẳn sẽ là một người chính trực!

Kết quả hình ảnh cho "tình yêu của cha mẹ cho con cái"

@ Lắp barie trên vỉa hè: thực tế không ngăn được xe máy leo lên chạy khi kẹt đường, mà còn cản trở và có nguy cơ gây tai nạn cho người đi bộ: người khiếm thị, người đi xe lăn, người già, trẻ em…

@ Sinh viên dùng giáo trình photo chủ yếu vì “rẻ”, tức là lý do kinh tế. Vậy vì sao không xử phạt cũng bằng kinh tế: nộp phạt gấp 2,3 lần giá cuốn giáo trình được in? Biện pháp đuổi học (dù bất cứ lý do gì, ở cấp học nào) cũng là biện pháp vô giáo dục nhất!
P/S. Tư duy “cấm”, “đuổi” của một số cơ quan nhà nước thể hiện não trạng quyền lực nhưng bất lực!


Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2017

CON ĐƯỜNG CÓ CÁI BA-RI-E


Nguyễn Thị Hậu
Trung tâm quận Một TPHCM có những con đường vỉa hè rộng rãi, hàng cây xanh cao luôn tỏa bóng mát cho dịu cái nắng quanh năm ở thành phố. Trừ một số con đường buôn bán sầm uất vỉa hè luôn tấp nập người qua lại thì vỉa hè những con đường khác tương đối thoáng đãng, ít khách bộ hành, người buôn gánh bán bưng có thể thong thả đi lại hay nghỉ ngơi dưới bóng cây mát rượi.
Trước đây vỉa hè cao hơn lòng đường và được bó vỉa bằng những tảng đá xanh vuông vắn qua hàng trăm năm. Nhưng rồi người ta đào lên vứt bỏ, đổ bêtông và lát gạch con sâu, rồi thay bằng đá hoa cương. Vì nhu cầu của người dân ở mặt tiền nhất là đường nào có nhiều quán xá bán buôn, người ta làm một số chỗ dốc cho xe máy lên xuống. Thế là nhiều đoạn vỉa hè ở những con đường thường xuyên kẹt xe trở thành lối thoát cho xe máy.
Quá trình “hiện đại hóa” khu trung tâm thành phố bằng việc xây dựng nhiều nhà cao tầng, các tòa tháp; công sở, chung cư càng mọc lên thì đường phố ngày càng bị nén chặt bởi phương tiện giao thông. Xe máy, xe hơi, xe bus… lúc nào cũng san sát nhau trên tất cả các làn đường, cho nên chỉ cần dừng đèn đỏ trong phút chốc thì xe máy lập tức tranh thủ leo lên vỉa hè để chạy lên trước, để rẽ phải, thậm chí để chạy ngược chiều. Dù biết đó là vi phạm luật nhưng ai cũng phải làm để có thể thoát khỏi đám kẹt xe mà kịp đưa đón vợ con, đến công sở, hay đơn giản chỉ là tránh cơn mưa đang ào ào kéo tới và sẽ làm ngập đường trong chốc lát.
Gần đây nhiều đoạn vỉa hè ở quận 1 mọc lên những thanh chắn ngang bằng inox, cao khoảng 30cm có phản quang nhằm ngăn cản xe máy chạy trên vỉa hè, như đoạn đầu đường Nguyễn Bỉnh Khiêm cắt Nguyễn Thị Minh Khai, đoạn Lý Tự Trọng trước Thư Viện tổng hợp và Bảo tàng TP. Đây là hai con đường một chiều, đường Lý Tự Trọng giờ cao điểm có mật độ xe cộ rất cao, xe máy thường leo lề để thoát ra đường Pasteur. Đường Nguyễn Bỉnh Khiêm thì lắp thanh chắn ở vỉa hè phía có trường học ngăn xe máy leo lề chạy ngược chiều, mà phần lớn là phụ huynh đưa đón con đi học, bởi vì nếu đi đúng đường thì phải qua giao lộ Nguyễn Thị Minh Khai – Đình Tiên Hoàng là một nơi lúc nào giao thông cũng trong tình trạng “ùn ứ”. Vậy là không leo lề được thì người ta đi ngược chiều dưới lòng đường!
Những “chướng ngại vật” được dựng nên đã làm giảm đáng kể số lượng xe máy chạy trên vỉa hè, bớt được lực lượng công an, thanh niên công ích phải đứng ngăn chặn xe máy, tức là khá thuận lợi cho “nhà quản lý”, đúng dự tính của sáng kiến này. Nhưng về phía người dân thì sao?
Thứ nhất, trong khi mật độ dưới lòng đường quá cao thì nhiều vỉa hè thông thoáng vì ít người đi bộ (như hai đoạn vỉa hè trên). Thực tế này làm nảy sinh nhu cầu sử dụng vỉa hè cho mục đích di chuyển nhanh hơn của những người tham gia giao thông bằng xe máy – phương tiện linh hoạt nhất. Vỉa hè chính là “chỗ trũng” trong dòng xe cộ như nước lũ trên đường thành phố nhất là vào những giờ cao điểm. Như vậy, cặp đôi “xe máy + vỉa hè” là một “hằng số” trong tình trạng giao thông thường xuyên quá tải như hiện nay.
Thứ hai, việc dựng chướng ngại vật làm người dân phải đi đúng đường vì không thể “lách luật” chứ không phải từ ý thức tự giác, đó là tâm lý đối phó chứ không phải sự chấp hành luật pháp. Mặt khác, cần nhận thấy những đoạn đường trên thường xảy ra việc xe máy leo lề vào giờ cao điểm, còn khi đường thông thoáng thì hầu như không có hiện tượng này, tức là chỉ xảy ra cục bộ.
Thứ ba, những thanh chắn ngang là nguy cơ gây ra tai nạn cho chính người đi bộ - đối tượng mà nó hướng đến trong “cuộc chiến” giành vỉa hè – nhất là với người khiếm thị, người tàn tật, người sử dụng xe lăn, người già và trẻ em, trong đó có nhiều người nghèo mưu sinh bằng bán vé số hoặc gánh hàng rong, đi lại nơi này vào ban đêm hoặc khi thiếu ánh sáng thì cực kỳ nguy hiểm. Đặc biệt đối với du khách thì hình ảnh những thanh chắn này mang lại cảm giác một thành phố không thân thiện, luôn phải cảnh giác khi đi trên đường thì còn đâu tâm trạng để ngắm nhìn hay thư giãn.
Thực trạng xe máy đi trên vỉa hè chắc chắn phải chấm dứt nhưng không thể nóng vội. Xử lý việc này bằng cách dựng thanh chắn cho thấy cơ quan quản lý nhà nước có cố gắng lập lại trật tự bằng cách dễ nhất là “ngăn cấm”, nhưng lại đẩy những bất tiện về phía người dân. Chỉ đơn giản là một “thanh chắn” nhưng đó chính là cái ba-ri-e ngăn cách giữa người dân và nhà quản lý, thậm chí nó tạo ra tâm lý đối lập giữa chính quyền và cộng đồng bởi vì nó là biểu tượng của sự cấm đoán.
TP. Hồ Chí Minh vốn được xem là một thành phố thân thiện, khoan hòa. Khi chưa thể giải quyết tận gốc rễ vấn nạn giao thông thì cũng không nên dựng những thanh chắn trên vỉa hè, đừng để câu hát thơ mộng “con đường có lá me bay” sẽ thành “con đường có cái ba-ri-e” đầy vẻ đe dọa lạnh lùng.
Sài Gòn 16.2.2017

Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2017

ĐAU BỤNG UỐNG NHÂN SÂM…

Nguyễn Thị Hậu

Chuyện xưa kể rằng, có thày lang kia được mời chữa bệnh đau bụng cho một người, thày giở sách thuốc ra tra thấy ghi “đau bụng uống nhân sâm” bèn làm theo. Kết quả người bệnh chết. Người nhà túm thầy đưa lên quan huyện, thầy bảo tôi chỉ làm theo sách dạy. Quan bắt mở sách ra xem, thì ra câu ấy còn hai chữ viết ở trang sau, là “đau bụng uống nhân sâm… tắc tử”.

Ngỡ chỉ là chuyện cười của cái thời mà tuyệt đại bộ phận dân chúng mù chữ nên chỉ quen nghe chứ không biết đọc, số rất ít người biết chữ thì chỉ học thuộc lòng và khi cần thì nói lại cho người khác nghe. Mà sự truyền đạt này tùy thuộc vào việc hiểu chữ đến đâu… Thế nên mới xảy ra chuyện dở cười dở khóc, chẳng biết kết tội thày lang đã gây ra “hậu quả nghiêm trọng” thế nào ngoài việc chê trách cái sự học “không đến nơi đến chốn”.

Nhưng mới mấy ngày đầu năm nay thôi đã thấy nhiều hiện tượng kiểu “thày lang nhân sâm” xuất hiện. Từ tấm bandroll quảng cáo có chữ “văn hóa vật thể phi quốc gia” (tuy người có trách nhiệm nói rằng đó là ảnh photoshop nhưng tôi thì tin là thật, bởi đã nhiều lần những văn bản sai đều bị đổ cho “cậu đánh máy”!) đến tấm ảnh “tịch điền” cắt cúp phần trên “cho đẹp” nên mấy cờ phướn có dòng chữ Hán chỉ còn một nửa đều là những chữ “bất” mang nghĩa tiêu cực. Không khéo vì chuyện này mà tòa soạn trở nên “bất ổn” chứ chả đùa! Trong thời đại thông tin chỉ cần sơ xảy vì thiếu hiểu biết chút thôi thì những bandroll hay bức ảnh như thế dễ trở thành việc “tắc tử” do truyền thông hay mạng xã hội.

Rộng hơn, cứ mỗi tháng giêng “hội hè miên man” thì tình trạng lễ hội bị biến tướng hoặc phục dựng vô căn cứ càng trở nên phổ biến. Năm nay Lễ Khai ấn đền Trần đã “nhân bản” thêm ở nhiều địa phương khác, đến mức một chuyên gia khảo cổ học sau nhiều lần lên tiếng trong các hội thảo khoa học thì lần này đã phải thẳng thừng trên báo chí  “Việc khai ấn ở đền Trần Tức Mặc là một xuyên tạc lịch sử!”, không chỉ để khẳng định một sự thật mà còn cảnh báo cho những lễ hội khác, dưới danh nghĩa “bảo tồn, phát huy di sản văn hóa” nhưng thực chất là phiên bản, thậm chí là dị bản đang sinh sôi nảy nở nhằm vào mục tiêu lợi nhuận là chính trong mùa lễ hội.

Nếu chỉ nhìn hiện tượng phần lớn lễ hội vô cùng bát nháo, lộn xộn thậm chí mất kiểm soát từ việc chen chúc cướp giật “lộc” của Phật, Thánh… đến việc công khai “hiến tế” động vật bằng  cách thức cổ xưa nhất…  Nhiều người dễ dàng buông lời chê bài thậm chí thóa mạ cả “đám đông” lễ hội lẫn ban tổ chức và người tham dự. Nhưng nếu nhìn vào thực chất, tất cả hiện tượng đó đều có chung một cái gốc: đó là sự hiểu biết không đến nơi đến chốn vốn di sản văn hóa cha ông để lại, từ đó việc thực hành gìn giữ vốn quý đã làm sai lạc ý nghĩa ban đầu của nó. Khi kiến thức có bằng cách học “đi tắt”, lấy bằng cấp là để “đón đầu” quy hoạch bổ nhiệm,  sự hiểu biết chỉ đủ để kiếm lợi thì nhiều lễ hội là biểu trưng văn hóa tốt đẹp đã trở nên thực dụng và xấu xí trong quan niệm văn hóa của thời đại toàn cầu.

 Có câu nói của một nhà cách mạng nổi tiếng thường được giảng dạy trong chương trình “quản lý nhà nước” khi nói về nguyên nhân của những hậu quả xấu dù việc làm có mục đích tốt: “Nhiệt tình + Ngu dốt = Phá hoại”. Nếu như ngày xưa dân chúng mù chữ thì “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” là cần thiết và tốt đẹp thì ngày nay, phần lớn nhân dân đã phổ cập kiến thức phổ thông và hiểu biết nhiều hơn, vì vậy muốn “vi sư” thì cần biết “vạn chữ”, muốn “vi quan” cũng phải hiểu “ngàn chữ”, nếu không thế thì xã hội sẽ còn tiếp diễn chuyện dài nhiều tập “đau bụng uống nhân sâm…”.

Viết đến đây chợt nhớ cũng khoảng này năm ngoái, ở tỉnh nọ xảy ra một tai nạn cũng thuộc loại dở khóc dở cười. Anh kia bắt được trong nhà một con chuột, “thấy ghét” và cũng muốn tiêu diệt con vật có hại, bèn tẩm xăng đốt. Kết quả: nó chạy vào xe hơi, xe nổ, nhà anh cháy rụi!
Cái ác thường song hành cùng cái dốt, đã thế lại sốc nổi “nhiệt tình thái quá” thì hậu quả hại đến chính mình như vậy là điều không thể tránh khỏi!

Sài Gòn 2.2017



Thứ Ba, 14 tháng 2, 2017

Linh tinh lang tang (144 ). Bài hát của một thời



Có một bài hát nhiều năm trước đã là người bạn luôn ở bên tôi trong những khoảnh khắc không thể chia sẻ cùng ai…

Đó là khoảng thời gian rất khó khăn của tôi vì công việc luôn bị những áp lực quá nặng nề, không phải từ những việc phải làm mà từ mối quan hệ trong công sở. Làm công chức nhà nước đã rất nhiều năm nhưng quả thật chỉ đến lúc đó tôi mới nhận thấy sự đố kỵ, hèn nhát và cơ hội là… vô hạn, ở người càng “có học” thì những điều đó càng trở nên kinh khủng vì không thể biết trước nó sẽ hiện ra như thế nào và vào lúc nào, chưa kể một số người như “bà chủ” luôn tự cho mình quyền phán xét, dạy dỗ, thậm chí mạt sát người khác mà chẳng cần lý do nào cả!

Đó cũng là khoảng thời gian một người bạn thân thiết lẳng lặng biến mất sau một lý do nào đó… Nhiều lúc lo lắng tự hỏi, không biết bạn có chuyện gì nhưng tôi không tìm bạn, vì hiểu, bạn đã không muốn liên lạc có nghĩa là không nên tìm kiếm.

Rồi thời gian cũng trôi qua. Tôi chai sạn hơn, không còn quá đau đớn dằn vặt vì sao con người lại có thể ác nghiệt với nhau như thế… Nhưng câu hỏi đó thì lúc nào cũng còn đó, như một vết thương sâu hoắm mà sự từng trải chỉ như lớp bông băng bên ngoài còn bên trong vẫn nhức nhối không thể kéo da non.

Rồi thời gian lại trôi qua, tôi đã bớt thảng thốt khi có gì đó gợi nhớ đến bạn, không còn luôn day dứt tự hỏi, mình sai hay đúng khi cũng im lặng rời khỏi con đường đi chung… “Và nếu thuộc về nhau ta sẽ trở lại”, tôi luôn tin như thế, nếu không có một ngày gặp lại thì sẽ còn những ký ức chung…
Rồi thời gian cứ mải miết trôi qua, như lớp da non dần phủ lên vết thương, mặc dù đã thành sẹo nhưng mỗi khi vô ý chạm vào vẫn thốn tận trái tim. Chẳng khác được, tôi phải luôn cẩn thận để không đụng vào nó…


“Cuộc đời này dù ngắn nỗi nhớ quá dài…”. Bạn và tôi, chúng ta đã từng trải vậy mà khi nghe “cô gái đến từ hôm qua” lòng vẫn rưng rưng, như là nó được viết ra dành cho ngày Valentine của những người tuổi không còn trẻ nữa…

Hình ảnh có liên quan

Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2017

Vụn vặt đời thường (139)

Giới thiệu sách Đường thi quốc âm cổ bản của Nguyễn Xuân Diện và Trần Ngọc Đông. Sài Gòn 8/2/2017
@ Vài lời chia sẻ cùng hai tác giả: 
“Biết người biết ta trăm trận trăm thắng” không chỉ trong chiến tranh mà còn trong việc bảo vệ văn hóa dân tộc. Cần hiểu ngọn nguồn của văn hóa để biết những điều tích cực cũng như hạn chế của văn hóa truyền thống; cần hiểu điểm mạnh yếu về văn hóa của người khác thì mới có thể “gạn đúc khơi trong”. Công trình này đã góp phần cho sự hiểu biết này.
Sách in đẹp, trang trọng, tác giả, biên tập và NXB cẩn trọng và khiêm cung trình bày quá trình hình thành bản thảo, sửa chữa chi tiết, tham khảo ý kiến nhiều chuyên gia… Cuốn sách có ích và hấp dẫn không chỉ đối với người biết và yêu thích Hán – Nôm mà còn cho cả những người khác, nhất là với những ai yêu thích và muốn tìm hiểu về văn học cổ VN.
Chân thành chúc mừng hai tác giả, cũng là những người bạn Xứ Đoài thân quý của tôi!


Không có văn bản thay thế tự động nào.
Không có văn bản thay thế tự động nào.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang ngồi
Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang cười, mọi người đang ngồi và văn bản
Trong hình ảnh có thể có: 6 người, mọi người đang cười, mọi người đang đứng


@ LẠI NGÀY THƠ VIỆT NAM!
 "Để tâm hồn treo ngược ở cành cây", Còn chân dung thì treo xuôi trên đó. 
P/S. H.1: Ngày thơ 2017 tại Văn Miếu, HN; H.2: tìm được từ google với từ khóa là câu thơ trên :D


Trong hình ảnh có thể có: 2 người, ngoài trờiTrong hình ảnh có thể có: văn bản



:)