Thứ Sáu, ngày 31 tháng 10 năm 2014

Trên chiếc xe máy


Trên chiếc xe máy

Ăn cơm xong con gái nói: về thăm ngoại đi mẹ, chủ nhật mẹ đi công tác nên mình chưa về. Ừ, nhưng đứa nào chở mẹ nhé, mẹ bị cảm, đau người quá. – Để con chở mẹ đi, cô Út hăng hái nói, lúc về chị chở mẹ, cho công bằng :)

Nói chung từ khi biết đi xe máy ít khi tui ngồi phía sau, toàn tự đi hoặc chở người khác: đưa đón con đi học, đi chơi, chở bạn, chở chị, chở má… Cảm giác tự chạy xe thấy yên tâm hơn, vì đường xá xe cộ đông đúc, mà tui thì có tới gần 40 năm chạy xe chưa bị tai nạn bao giờ, trừ vài lần đụng xe lặt vặt. Ngồi phía sau xe ai cũng… sợ, mà thật ra thì cũng chẳng có ai đủ tin tưởng để tui có thể luôn ngồi sau xe :(

Ngồi sau xe con gái có một cảm giác thật lạ lùng. Nhớ mới ngày nào chở hai con đứa trước đứa sau, khi ngủ gục ngật ngưỡng, khi mưa lớn áo mưa nhỏ che không hết 3 mẹ con. Ròng rã cả chục năm như thế, trên chiếc xe máy ba mẹ con nói đủ thứ chuyện trong những giờ đưa đón con đi học chính học phụ, học đàn học bóng chuyền… Rồi đi về ngoại đi chơi, lúc nào cũng ba mẹ con trên một chiếc xe Honda.

Một lần, hình như gái lớn học lớp 12 gái nhỏ lớp 10, ba mẹ con 3 cái quần jeans 3 cái áo thun, vừa chạy xe ngoài đường vừa trò chuyện vui vẻ. Bỗng có tiếng nói bên cạnh: Sao chở 3 thế em ơi, không sợ công an à? Tui nhìn sang: 2 câu thanh niên chạy xe bên cạnh nhìn tui và giật mình lỏn lẻn cười! Haha, biết ngay mà, nhìn phía sau là dễ nhầm má với em lắm
J

Lần khác, vừa từ nhà bà ngoại ra tới ngã ba thì bị chú công an thổi còi. Tui dừng xe giả bộ ngơ ngác: Việc gì thế hả chú? - Chị cho xem giấy tờ xe? – Chị đưa hai “cháu” đi mua sách vở nên không mang giấy tờ, thông cảm cho chị. – Chị nhìn lại đi ạ, hai cháu của chị… cao hơn cả chị rồi đấy! Chú công an trẻ tủm tỉm cười nói, còn hai cô con gái thì quay mặt ngó lơ…
Sau lần ấy hai con dứt khoát không để mẹ chở 3 nữa, đi đâu thì tự đi xe và… chở nhau. Mẹ buồn mất mấy ngày 

Rồi cũng quen… Bây giờ thì đến lúc con chở mẹ rồi đấy. Thế nhưng hai nàng vẫn nói: thích ngồi sau mẹ, ôm eo mẹ mềm mềm ấm ấm… Chắc là an ủi cho “mẹ già” khỏi buồn đây mà 
J

Thứ Ba, ngày 28 tháng 10 năm 2014

NÓI VỚI CON TRAI


Tôi có hai cô con gái như hai người bạn, có thể nói với nhau thoải mái về nhiều chuyện, tất nhiên, cả chuyện tình yêu – hôn nhân – gia đình J Đôi khi tôi giống như “chị Thanh Tâm kính mến” hay “chị Hạnh Dung quý mến” không chỉ với con gái mà với cả bạn của con. Nói chung, mối quan hệ của chúng tôi thật dễ chịu, vui vẻ, tất nhiên, trừ những lúc hiếm hoi… không vui.

Tôi không có con trai nên không hình dung được mình sẽ trò chuyện với con trai như thế nào? Khi chúng còn nhỏ mình có nổi nóng không nếu chúng thường xuyên làm rách quần  tung khuy áo, giày đầy bùn đất tất hôi rình nhét vào góc kẹt? Khi chúng ở vào tuổi “vỡ tiếng” có đủ kiên nhẫn mặc kệ chúng im lặng cả tuần không thèm trả lời trả vốn những câu hỏi quan tâm chăm sóc của mình? Khi chúng có bạn gái có đủ tế nhị để nói với con những gì mình lo lắng chỉ do cảm nhận, có đủ bình tĩnh nói rằng hãy dũng cảm lên khi con thất bại trong mối tình đầu, có đủ nhân hậu để yêu thương cô gái mà chính con trai mình đã “bỏ rơi”…? Và mình có đủ mẫn cảm để thấu hiểu và chia sẻ khi con trai có vợ, trở thành “đàn ông đích thực” - người chủ một gia đình nhỏ?

Tôi không biết, chỉ đơn giản vì tôi chưa từng nghĩ, chưa từng ước ao mình có con trai. Chỉ cần mình có CON không phân biệt trai hay gái – với tôi, đó là tất cả!
Những điều tôi hình dung trên đây đều từ chuyện mà bạn tôi, những người chỉ có con trai, kể lại.
Nhưng lúc này tôi sắp có thêm một người con trai – một cậu trai được ông bố bà mẹ khác sinh ra, dạy ăn nuôi học thành người, trở thành người đàn ông duy nhất – của – con – gái – tôi. Với tôi, con dâu hay con rể cũng là con, chỉ khác một điều, con đến gia đình tôi muộn hơn các con tôi mà thôi J. Tôi sẽ nói gì với con, thành viên mới của gia đình tôi?

Con trai! Con hãy coi gia đình bố mẹ như gia đình của con. Dù con mới quen biết cả nhà không lâu nhưng con hãy coi ngôi nhà này như là ngôi nhà mà con đã từng lớn lên từng quen thuộc đến từng góc nhỏ, đơn giản vì ngôi nhà này là nơi người – con – yêu – nhất – cũng đã lớn lên và cũng thân quen đến từng góc nhỏ.
Con hãy thường xuyên đưa vợ con về nhà chơi nhé, bởi vì nơi đây có bố mẹ, có chị luôn trông chờ các con, như bố mẹ con bên ấy mong con về nhà nếu các con ở riêng. Nếu con bận việc thì có thể vợ con sẽ vẫn về nhà, nhưng đi một mình sẽ không vui bằng đi cùng nhau, phải không J

Vợ con cũng sẽ trở thành con gái trong gia đình con - một gia đình mới. Con hãy cho vợ con thời gian làm quen với nền nếp sinh hoạt mới, vợ con làm quen lâu hay mau, hòa hợp nhiều hay ít “phần lớn là nhờ công lao” của con đấy J  “Sống bên chồng” cô gái nào cũng cảm thấy có những sự “bất tiện” nhất định, con hay giúp vợ con vượt qua điều đó một cách nhẹ nhàng. Những ngày đầu vợ con sẽ có nhiều bỡ ngỡ, hay coi vợ con vừa như một người vợ, người yêu và như đứa em gái, để vợ con có thể quen dần với vai trò người - con - gái – lớn trong gia đình con, khi mà ở nhà bố mẹ vợ con là cô út quen được cả nhà chiều chuộng.

Công việc của các con mỗi đứa một nghề, mỗi đứa có những thói quen tính khí khác nhau, các con cần biết chấp nhận sự khác biệt thì mới có thể yêu quý và giữ gìn hơn những gì giống nhau, hợp với nhau. Mà con thử tưởng tượng xem, hai vợ chồng mà giống nhau 100% cả nết tốt lẫn tính xấu thì… thà cưới một cái gương còn hơn, nhỉ J
Mẹ tin rằng hai con luôn biết yêu thương và có trách nhiệm với nhau và với gia đình hai bên. Có tình yêu và hiểu được trách nhiệm thì không có gì đáng lo ngại, cho dù cuộc sống chung mới mẻ và lạ lẫm đang chờ đợi các con. Tiền bạc là cần thiết, thậm chí có những lúc rất cần thiết, nhưng mất tiền còn kiếm lại được – vì cả hai con đều có nghề nghiệp tử tế đàng hoàng. Nhưng mất tình yêu thì không dễ tìm lại được một người thứ hai “của mình” trong cuộc đời này.

Còn nữa, hãy luôn nhìn mọi việc một cách nhẹ nhõm đừng trầm trọng hóa bất cứ điều gì… Hãy “xử lý” những vấp váp (nếu có) sao cho chúng trở thành những kỷ niệm vui để khi về già nhớ lại mà cười cho tăng tuổi thọ J
Chỉ vài ngày nữa thôi, bố mẹ sẽ trao cho con đứa con gái út thương yêu của bố mẹ. Mẹ không lo lắng nhiều vì mẹ biết con gái mẹ đã có một “người lớn” bên cạnh để mà sẻ chia tất cả. Nếu mẹ có chút buồn vì phải “xa” đứa con gái út yêu quý thì bù lại, mẹ có niềm vui vì có thêm một đứa con nữa, phải không, con trai?

Cuộc đời các con còn dài. Bố mẹ hai bên không thể đi cùng đến cuối, vì vậy chúng ta trao cho các con những đứa con yêu của mình. Các con hãy gìn giữ và bảo vệ người mình yêu quý, đấy cũng là sự thể hiện tình cảm và hiếu thảo với cha mẹ hai bên.

Nếu các con luôn đi bên nhau trong mọi lúc bình yên hay khó khăn thì hạnh phúc sẽ là người bạn đồng hành cùng các con trên con đường dài của số phận! Hãy luôn nhớ điều đó, các con nhé!

Thứ Bảy, ngày 25 tháng 10 năm 2014

Vụn vặt đời thường (58)

@ Như nước đại việt ta từ trước/ vốn có nền văn hoá đại kinh!!!

Bữa trước, khi tham gia bình luận một chương trình ca nhạc của VTV (chương trình này chưa phát sóng), nhân có người nói về sự lạc quan trong các khúc cách mạng... Mình nghĩ thế này: Sự lạc quan trong chiến tranh là điều may và cũng là không may của nước ta! May mắn là nhờ có sự lạc quan ấy mà thế hệ tham chiến đã vượt qua được bao nhiêu đau thương mất mát... Nhưng không may là như vậy thì đối với nước ta chiến tranh không còn là hiện tượng bất thường!
Bốn mươi năm im tiếng súng nhưng chiến tranh chưa chấm dứt trong nhiều người.
Một quốc gia mà chiến tranh trở nên quen thuộc thì không chỉ là không may mà còn là bất hạnh!

 Nếu bạn được nhận điều gì xứng đáng mà bạn khoe thì là bình thường. vậy khi bạn từ chối một điều mà bạn coi là không xứng đáng với bạn thì cũng bình thường, việc gì phải coi sự từ chối như là "sự kiện" để mọi người phải biết?!

@ Từ điển (nhảm) của tui:"Hao gầy" tức là hao nhiều tiền mà hem có gầy.
"Đắng lòng" tức là lòng chưa rửa sạch nên ăn bị đắng
"Một chín một mười" tức là một người Mười còn người kia là Mười trừ Chín

Thứ Sáu, ngày 24 tháng 10 năm 2014

Vụn vặt đời thường (60)


  


@ Đọc/ học Thầy Vượng luôn nhận được nhiều ý tưởng mới mẻ, nói cách khác, Thầy luôn 

"gợi ý" cho học trò những vấn đề cần nghiên cứu, nghiên cứu tiếp, hay giản dị hơn, những 

gì cần giải mã, giải thiêng, giải... độc nữa. Có những vấn đề Thầy nêu lên đến nay chưa ai 



'chứng minh" rằng sai hay đúng, nhưng nhiều người - trong đó có tôi - tin vào sự "mẫn 

cảm"  khoa học của Thầy. Điều này khác với sự "thần thánh" hóa Thầy, bởi Thầy cực ghét 

những người luôn "thần tượng" hóa một người hay một điều gì!


Thời điểm Thầy Vượng biết/ nghe những chuyện về ông NSS không phải như bây giờ, 

nhiều người đã biết và đã phổ biến ngay trong các quán trà lá. Điền dã thật và nó là giai 

thoại thực sự đấy, và chỉ có ở cái "vỏ" giai thoại thì mới tồn tại được như thế. Mình luôn coi 

những bài viết của thầy Vượng là công trình về văn hóa - hay là tiếp cận lịch sử từ văn 

hóa, mà/vì lịch sử là 1 dòng chảy trong dòng chảy văn hóa nói chung. Hiểu lịch sử ko chỉ từ 

logic lịch sử, mà nhiều khi từ văn hóa. 

Mình cũng mong được đọc bài nghiên cứu về "Hùng" ngoài bài của Thầy, và nếu nó ko là 

k'r/lung thì xuất phát từ đâu? Cứ coi đó là một giả thuyết để tìm hiểu tiếp. Khoa học mà, có 

ai cấm người sau coi ý tưởng của tiền bối là giả thuyết đâu 


Ai cũng có những người mà người ta khâm phục. Vì vậy, thần tượng hay không là sở thích 

cá nhân. Tuy nhiên, những Học trò tử tế của Thầy Vượng thì không "thần tượng " Thầy, 

mà học Thầy một cách tử tế - bao gồm cả việc phản biện, nghiên cứu lại, nghiên cứu tiếp.


@ Cám ơn các bạn đã quan tâm và “theo sát” mình từ sáng đến giờ  Cuộc họp sáng nay mình là người được mời tham dự, và nguyên tắc của những cuộc họp như thế này - như mình biết từ khi còn làm việc và mình luôn tôn trọng - là: Sau cuộc họp sẽ có Thông cáo báo chí chính thức của cơ quan quản lý chuyên ngành. Các bạn chịu khó chờ đợi vài ngày nữa 
Trong cuộc họp này mình nhận thấy tiếng nói của người dân đã được các cấp quản lý nghiêm túc và thiện ý lắng nghe. Chúng ta hãy cùng tiếp tục hy vọng mọi điều tốt đẹp cho TAX các bạn nhé 
Thích

http://baodientu.chinhphu.vn/doi-song/xem-xet-bao-ton-mot-phan-thuong-xa-tax/211776.vgp

Đã xong công việc cuối cùng liên quan đến cơ quan cũ :)


Nhớ nơi này :)

Chủ Nhật, ngày 19 tháng 10 năm 2014

Vụn vặt đời thường (57)

@ Trong đám đông, có người nói để nghe người khác nói lại với mình, có người nói để "bắt" người khác nghe mình, hoặc có người nói chỉ để nghe chính mình 
Công nhận, ngồi với người mà mình chỉ được/phải nghe, mệt thiệt.
Cho nên, ngay cả khi lên lớp cũng đừng "điện thoại một chiều", mình vẫn luôn tự cảnh giác như thế  
Dân chủ, không chỉ là để cho người khác nói - mà còn phải biết nghe người khác nói!

Không còn khả năng biết nghe thì đừng nói chuyện dân chủ!

@ Thu Cúc Sài Gòn và Oải hương  của mùa hè nước Pháp







@ Nhiều điều Thầy viết từ năm 2001 về "viễn cảnh KCH VN" đến nay vẫn là viễn cảnh!