Thứ Hai, ngày 02 tháng 5 năm 2016

VỤN VẶT ĐỜI THƯỜNG (110)

@ Sài Gòn vẫn rất nắng và quá nóng nhưng vắng hơn ngày thường. Chạy xe trên phố còn nghe hơi gió mát xua bớt ngột ngạt lúc đứng bóng. Đường phố vùng Phú Nhuận, Gò Vấp thưa thớt... như những ngày tháng năm 1975. Khu trung tâm thì nhộn nhịp hơn chút, cũng như những ngày này cách đây 41 năm.
Dọc kênh Nhiêu Lộc khúc giữa cầu Nguyễn Văn Trỗi và cầu Lê Văn Sĩ đoạn qua xóm đạo ven kênh nhiều cây hoa bò cạp vàng đang trổ bông rất đẹp. Từ cầu Ng Văn Trỗi nhìn xuống chùa Vĩnh Nghiêm cũng có mấy cây nở bông vàng rực lên. Màu vàng làm cho cái nắng mềm dịu đi, như lụa ấy 
(chạy xe ko chụp hình được, bèn chôm trên mạng .


@ Mất niềm tin là mất tất cả, nhưng là "tất cả" của người đã lỡ tin. Còn người đã ko quan tâm đến việc có ai tin mình hay không thì niềm tin vào họ mất hay còn là điều họ không cần biết!
Với người dối trá và lật lọng thì niềm tin là khái niệm xa lạ!
(Cá vẫn chết và vẫn chưa biết nguyên nhân vì sao cá chết!)
Mà này, khi đã ko có chút tình cảm nào thì liệu có quan tâm đến tin hay ko tin nhau?

@ Minh bạch thông tin có lẽ là cái khó nhất trong mọi việc, từ việc chung đến việc riêng, từ việc quốc gia đến chuyện vợ chồng bồ bịch
Không minh bạch nên dễ bị suy diễn hiểu sai, rồi làm theo sự hiểu biết mỗi người mỗi kiểu. Thế nên làm việc "lào" lại ra việc "ý". 
Lại phải công nhận tiếng Việt rất chính xác, vì ko phải "việc nào ra việc nào" mà lại "việc nào ra việc ấy" 
ĐẤT NƯỚC TÔI ĐẤT NƯỚC TÔI... CÓ THẾ THÔI!

@ “Trọc phú đẻ lễ hội”, vì không đủ trình sinh lễ nghĩa hay lễ nghi
@ Đoàn mà không Kết, Bênh ít Vực nhiều; Dựa rồi lại Dẫm, Tham ắt sẽ Nhũng (nhiễu), Giúp nhưng phải Đỡ, mà ai Đỡ chắc là người Đần... 
... tiếng Việt hay thế 

@ Vì sao cá chết
Ông lão đánh cá ra biển thấy cá chết trắng bờ bèn khóc hu hu. Mãi Bụt mới hiện ra, ông lão hỏi “tại sao cá chết?”
Bụt trả lời ngay, cá chết là tại tiếng sóng ồn quá! Không phải? Chắc tại biển chật chội chúng chen nhau chết bẹp! Cũng không phải? À đúng rồi, tại chúng không biết bơi, cả bầy ở biển mà không biết bơi thì chết đuối cả lũ!
Ông lão đánh cá vẫn khóc: vậy làm sao con sống?
Liên quan gì đến ta! nói xong Bụt liền thăng!
(truyện 100 chữ)

Chủ Nhật, ngày 01 tháng 5 năm 2016

NHỮNG NGÀY THÁNG TƯ


Nguyễn Thị Hậu

1. Ngày 30 tháng 4, chiến tranh chấm dứt đồng thời cũng là ngày dập tắt tia hy vọng mong manh của bao nhiêu gia đình miền Bắc về sự trở về của chồng, con em mình… Từ ngày này, chiến tranh chấm dứt nhưng bao nhiêu gia đình miền Nam lại phải chia ly vì người đi “học tập”, người vượt biên, người đi kinh tế mới… Từ ngày này, những gia đình có người thân trở về sau cuộc chiến có khi lại bắt đầu một “cuộc chiến” khác. Trong cùng một nhà có bên này bên kia, có vợ sau chồng khác…
Chính vì vậy ký ức những ngày này luôn luôn quay về, mỗi năm như không hề nhạt bớt với thế hệ tham chiến bên này lẫn bên kia. Sự mất mát vì chiến tranh và sau cuộc chiến không từ một ai. Cuộc sống trôi qua và cho đến nay trong nhiều người vẫn chỉ tồn tại “một bên của quá khứ”, nỗi đau (hình như) ngày càng di căn. Bên này bên kia có gia đình nào không không chia ly, kiểu này hay kiểu khác? Bên nào không có những di chứng kéo dài chắc chắn không chỉ một, hai thế hệ?
 Nhưng thử nhìn những gì tràn ngập trên mạng xã hội những ngày này mà xem, có nỗi đau chỉ cần một hai câu từ cũng đủ làm nhói lòng và buộc người ta phải nghĩ suy cặn kẽ. Nhưng cũng có câu chữ… chỉ thấy người viết “ăn theo” những nỗi đau những sự mất mát. Có một câu nói rất hay “ngoài đau bụng mọi cái đau khác chỉ là sự tưởng tượng. Nhưng ai không cảm nhận được những nỗi đau ấy thì đó không phải là người tử tế”. Vâng, khi không thực sự cảm nhận nỗi đau của người trong cuộc thì xin đừng độc ác mà khoét sâu hơn vết thương ngày cũ.

2. “Không một điều gì, không một ai bị lãng quên”. Nhưng vấn đề là NHỚ như thế nào… Những bà mẹ đau nỗi đau mất đi những đứa con, có phân biệt nỗi nhớ đứa con bên này bên kia? Những người đã yên nghỉ ở những nghĩa trang bạt ngàn mộ trắng, trên cao xanh họ có còn phân biệt người thân ở bên thắng hay thua?  “Năm tháng trôi qua, các cuộc chiến tranh sẽ thôi gào thét… chỉ còn tấm lòng em nhẫn nại dịu dàng…”, từ những năm 20 của thế kỷ trước nhà văn Alexei Tonxtoi đã viết như một lời nguyện cầu trong cuộc nội chiến ở nước Nga sau cách mạng tháng Mười. Vậy mà sau mỗi cuộc chiến không biết đến bao giờ lòng người mới thôi gào thét hận thù để chỉ còn lại sự nhẫn nại dịu dàng hàn gắn vết thương?
Những ngày này 41 năm trước gia đình tôi được quay trở lại quê hương sau hơn 20 năm “ngày Bắc đêm Nam”. Năm nào cũng vậy, ngày này tôi chỉ ở nhà thắp nhang cho những người đã khuất. Trong gia đình tôi có nỗi đau của cả hai bên nhưng chẳng bao giờ nói đến hai chữ “thắng thua”, người về không màng chữ “được” người đi không vì chữ “mất”, bởi cùng thấu hiểu nỗi đau của ông bà tôi khi đã hòa bình mà vẫn tiếp tục phải xa lìa con cháu.

Hồi tháng hai tôi được xem trên mạng một clip: tại đất nước Isarel có một ngày mà tất cả mọi người lưu thông trên đường phố, khi nghe một hồi còi dài vang lên, khắp nơi đều dừng lại, xuống xe và kính cẩn làm một phút tưởng niệm 6 triệu người Do Thái bị thảm sát bởi Đức quốc xã trong thế chiến thứ hai.
Bao giờ có một ngày tháng Tư mọi người Việt Nam cùng chung một phút tưởng niệm những người đã ngã xuống trong chiến tranh, đã chết sau cuộc chiến vì “vượt biên”, vì bom mìn còn gài lại, vì chất độc hóa học ngấm sâu vào cơ thể…? Từ giây phút tưởng niệm chung như thế có mở ra những ngày Tháng Tư  hòa giải hòa hợp của chúng ta?

3.Nhưng cũng từ ngày cuối tháng Tư năm ấy, thế hệ hậu chiến đã ra đời và trưởng thành. Nhiều người trong họ tự nhận mình là “bên bỏ cuộc” – không muốn nhắc lại quá khứ của những chính thể, mất mát tổn thất của gia đình, họ nhìn về tương lai nhiều hơn. Như những người “đồng hương”, mối liên hệ bà con giữa họ như một sợi dây mà thời gian càng dài càng trở nên mỏng manh trong cái thế giới ngày càng phẳng…
Nhiều người trong thế hệ hậu chiến hiểu được căn nguyên của sự thiếu hụt tình cảm bao dung và lòng vị tha, đó là một biểu hiện của “mặc cảm thất bại” mà thế hệ chiến tranh đã bị mất mát và tổn thương nặng nề về tinh thần, cho đến nay không có gì có thể bù đắp lại những mất mát và tổn thương ấy…
 Trong Bảo tàng Ký ức chiến tranh ở Hàn quốc, ngay sảnh chính có một bức tranh lớn kín một bức tường. Bức tranh vẽ rừng cây hoa lá tràn ngập, ở giữa là giới tuyến Bàn Môn Điếm và hai lá cờ Hàn quốc và Triều Tiên nhỏ xíu. Dòng chữ lớn chạy suốt bức tranh “Bán đảo Triều Tiên có bốn mùa xuân hạ thu đông nhưng đang bị chia cắt thành hai nước”. Đọc dòng chữ này tôi ứa nước mắt. Có quốc gia nào không có khát vọng thống nhất, chỉ khác nhau sự nhắc nhớ về chia ly, khác nhau sự lựa chọn con đường đi đến đoàn tụ mà thôi. 
Khi còn độc quyền quá khứ, độc quyền lịch sử thì tương lai đất nước này chưa phải là của chung mọi người dân Việt. Thống nhất giang sơn đã khó mà thống nhất lòng người còn khó hơn vạn lần. Bởi vì “cuộc chiến không đổ máu” âm thầm lặng lẽ hủy hoại cơ thể Việt Nam, nó bắt đầu không phải từ tiếng súng mà bắt đầu từ sự định kiến tối tăm giữa những con người.

Sài Gòn tháng tư, 2016


 


Thứ Sáu, ngày 29 tháng 4 năm 2016

Sài Gòn của tôi (3) vài hình ảnh về di sản văn hóa nơi tôi đang sống.

 @ Hôm qua trong cuộc tọa đàm về bảo tồn di sản văn hóa thành phố, có diễn giả đã nói, di sản văn hóa là một trong những lợi thế của thành phố để thu hút đầu tư, vì đây là nguồn tài nguyên vô giá và cũng là giá trị nhân văn của thành phố.
Điều này hoàn toàn đúng!
Nhưng, vấn đề là nhà đầu tư hiện nay có đủ trình độ để hiểu biết những giá trị của di sản văn hóa thành phố hay họ chỉ coi đó là “đất vàng” để kiếm lợi nhuận?
Và, chính quyền có đủ sáng suốt để chọn nhà đầu tư có trình độ, có thiện ý để thực thi việc đầu tư đồng thời với giữ gìn di sản văn hóa cho thành phố, cho cộng đồng dân cư?
Tại khu vực trung tâm thành phố hiện nay, nơi tập trung các di sản văn hóa đô thị, với những gì đã xảy ra trên tuyến đường Đồng Khởi, khu Ba Son đường Tôn Đức Thắng, thì câu hỏi trên đã có câu trả lời!























Thứ Tư, ngày 27 tháng 4 năm 2016

CÁ THÁNG TƯ KHÔNG PHẢI CHUYỆN ĐÙA


Tháng Tư Sài Gòn luôn là cái tháng nóng bỏng. Sức nóng của truyền thông và mạng xã hội tháng Tư này dồn vào những thông tin về Formosa xả chất thải không qua quy trình xử lý nghiêm ngặt, cá tiếp tục chết dạt vào bờ biển từ Hà Tĩnh đã đến Đà Nẵng, xe đông lạnh vẫn mua cá chết chở đi đâu không biết, dân ven biển vẫn phải nhặt cá chết bán cho thương lái (không ra biển đánh cá được phải sống bằng cách nào đây?!), dân tình xôn xao không ăn đồ biển rồi mai mốt khỏi ăn nước mắm nữa!

Vì sao cá chết? Họp báo rồi không họp rồi họp, chỉ 10 phút để đọc thông báo, phát tờ thông báo và… kết thúc. Nguyên nhân cá chết vẫn đang tiếp tục được tìm! Nguyên nhân ơi mày trốn đâu?!

Hổm rày liên quan vụ cá chết, các lãnh đạo địa phương, bộ ngành hoặc im lặng một cách đáng phẫn nộ, hoặc trả lời giải thích loanh quanh, dân thì không hề thấy sự khẩn trương tìm hiểu nguyên nhân, giải quyết khó khăn cho người dân vùng bị thiệt hại, cũng không có bất cứ động thái nào nhằm trấn an tâm lý và ổn định sinh hoạt cho nhân dân. Sức khỏe, sinh mạng con người, đời sống ngư dân, mùa du lịch hè của vùng ven biển… Bao nhiêu thiệt hại từ cá chết nhưng “Hà Nội không vội được đâu”, tất nhiên, Hà Nội là các cơ quan có thẩm quyền và trách nhiệm giải quyết, giải thích vụ việc.

Đại diện Formosa nhỡ nhời  chọn cá hay chọn thép liền bị đuổi việc. Hehe, nhiều người bảo đáng kiếp vì dám thách thức láo lếu “người ấy và anh em chọn ai”, nhưng tôi thì cho rằng, ông ta bị đuổi việc vì đã vô tình thật thà nói ra sự thật, ít nhất là sự thật việc Formosa xả chất thải làm ảnh hưởng đến môi trường, vì nếu không ảnh hưởng thì việc gì phải “chọn”? Còn cái ảnh hưởng ấy có làm chết cá không thì… tiếp tục chờ xem nhà chức trách có tìm thấy sự liên quan hay không.

Bạn tôi vừa gọi điện, bảo: tình hình này có khi phải huy động tất cả các cặp vợ chồng Việt Nam ra tát cạn biển Đông mà tìm nguyên nhân chị ạ. Nhưng em ơi, phải là vợ chồng “thuận” với nhau cơ, nhưng ngay từ cặp vợ chồng đầu tiên của dân (tộc) ta đã không thuận, đến mức phải chia tay người mang con về núi người mang con ra biển mà sống. Mà có tát thì nước biển Đông sẽ đổ đi đâu?! 

Có anh chồng kia ăn vụng gây hậu quả nghiêm trọng bị vợ phát hiện. Cứ chối quanh cho đến khi  vợ đưa ra những thông tin khiến vợ nghi ngờ vì quá trùng hợp với chồng thì vội lấp liếm: à, cô ấy có thằng bổ mà… hình dáng và cả gien của nó giống hệt như anh!
Nếu bạn là người vợ thì bạn có tin không?!

Nguyên nhân cá chết la liệt dạt vào bờ biển miền Trung còn chưa tìm ra thủ phạm , nói như cơ quan chức năng. Dân, căn cứ vào cái gì nhìn thấy và chỉ cần chút suy nghĩ (không phải suy diễn) đểu thấy ngay phải tìm cái thằng nguyên nhân đang trốn ở địa chỉ nào! Ít nhất là hãy bắt đầu từ địa chỉ lớn nhất mà dân nghi vấn là Formosa.

Vậy nên đừng đưa ra những suy đoán kiểu chày cối nữa, hết “thủy triều đỏ” lại do “tàu nước ngoài”  thả độc ở vùng biển VN? Chất độc ấy là gì, làm chết loại hải sản nào? Tàu nước nào? Thả thuốc độc từ lúc nào?…

Cứ ăn nói thật thà, thú nhận “cạp đất” ngay và luôn như Ngọc Trinh còn hơn. Vì có thể  bị chê là “não ngắn” nhưng đừng để bị khinh là hèn!

Và cũng đừng coi thường đám đông lên tiếng vì chuyện này. Nếu hàng ngày bản thân bạn và con cháu đang  ăn mắm muối cá tôm của biển VN (họ hàng thì còn xa, chưa chắc bạn đã lo như lo cho mình và gia đình),  bạn mới hiểu sự lo lắng, thậm chí sợ hãi và phẫn nộ của người dân, dù là người “ít chữ” hay “nhiều chữ”. Đừng quên, không có những “đám đông”  bị dồn vào đường cùng như vậy thì lịch sử thế giới đã không có những sự thay đổi để được như ngày hôm nay.


Thứ Ba, ngày 26 tháng 4 năm 2016

THƯ GỬI BẠN THÁNG TƯ


  Nguyễn Thị Hậu

Tháng Tư, Sài Gòn ở vào khoảng thời gian nóng nhất nhưng cũng là tháng chuyển từ mùa khô sang mùa mưa. Về chiều hoặc nửa đêm đã có những cơn mưa rào làm nhẹ cả bầu không khí oi bức cả ngày. Ngồi cùng nhau nơi quán bờ kè, khi thì vài chai bia khi thì ly cà phê, câu chuyện của chúng ta bắt đầu từ đâu rồi cũng quay về chuyện tháng Tư của những năm đã qua. Điều gì làm chúng ta có thể trò chuyện với nhau cả trên mạng lẫn ngoài đời?

Tuy xuất thân từ “hai phía” nhưng sự chân thành và cảm thông khi nhìn về quá khứ đã làm chúng ta trở nên thân thiết. Vì vậy dù Tháng Tư vẫn còn những ngày nắng nóng nhưng bạn và tôi cùng cảm nhận được rằng, đây đó Sài Gòn đã có những cơn mưa đầu mùa dù mưa chưa thật lớn để cuốn đi hết oi bức ngột ngạt. Nếu thật lòng  mong đợi những cơn mưa thì không khó để nhận ra những luồng gió mát mang theo hơi ẩm bay về, những đám mây trĩu nước đã bay ngang, và tiếng sấm ầm ì báo hiệu cơn giông ở đầu kia thành phố…

Cũng như nếu thật lòng mong đợi những điều tốt đẹp cho thành phố ta yêu, không thể không nhận thấy sự đổi thay, mà đôi khi vì gần gũi nên ta không nhận ra. Bốn mươi năm qua, mỗi ngày đi về dọc ngang qua kênh Nhiêu Lộc – Thị Nghè, vì quá quen thuộc nên tôi không để ý sự thay đổi từ từ của nó. Tôi cứ mải ước mơ về những thành phố có sông có cầu đẹp đẽ nơi trời tây. Đến một ngày nhìn lại con đường quen thuộc bỗng giật mình.

Từ dòng kênh sau gần trăm năm là kênh nước đen và những xóm nhà lá san sát trên mặt nước lầy rác hôi thối nay đã thành dòng sông nhỏ bờ kè có khoảng xanh bãi cỏ hàng cây, ghế đá, dụng cụ thể thao, hàng rào cao để an toàn và ngăn việc đổ rác bừa bãi. Vỉa hè rộng rãi đủ làm đường đi bộ tập thể dục mỗi sáng mỗi chiều. Những chiếc cầu mới xây mới sửa nối liền hai con đường Hoàng Sa, Trường Sa tả hữu uốn lượn theo bờ kênh. Nhà mặt tiền khang trang hơn, quán xá cũng nhiều hơn… Kênh đã thông, thủy triều lên xuống mỗi ngày sẽ cuốn đi những ô nhiễm rác rưởi, giữ được “con kênh xanh xanh” nếu như từng người đừng theo thói quen xả rác xuống kênh.

Nhớ về quá khứ thành phố bên cạnh hình ảnh của “hòn ngọc Viễn Đông” còn là hình ảnh những khu nhà lá kênh đen chằng chịt khắp vùng Sài Gòn , Chợ Lớn, cũng đừng quên vùng ngoại ô “đám lá tối trời” đêm đêm nhìn về quầng sáng xa xôi nơi trung tâm thành phố. Khi “công bằng” với quá khứ thì sẽ công bằng nhìn nhận hiện tại bởi vì “hoài cổ” thì khác với “nệ cổ”, phải không bạn?

 Chắc chắn còn nhiều điều ta bức xúc, chưa thể hài lòng nhất là về đời sống tinh thần, nhưng cũng cần nhìn thấy những điều mới mẻ. Sự thay đổi không chỉ là dòng kênh tòa nhà hay cây cầu xa lộ, những khu đô thị mới ở ngoại thành… mà giá trị của nó là sự kết tinh công sức của biết bao nhiêu con người thầm lặng lao động, làm những công việc khác nhau dù cuộc sống còn nhiều vất vả. Chúng ta quý trọng những đổi thay dù nhỏ là vì điều đó.

Nếu tính đời người bắt đầu từ khi đủ tuổi dựng vợ gả chồng để sinh thành một thế hệ mới, thì bốn mươi năm qua đã hai thế hệ hậu chiến ra đời và trưởng thành. Nhìn con cái lớn lên và cũng phải giải quyết những vấn đề của thế hệ chúng, có lẽ cũng “gay go, ác liệt” không kém gì cuộc chiến của thế hệ chúng ta, bạn biết không, tôi bỗng nhận ra rằng, nếu chỉ mãi nhìn về một thời quá khứ thì khác nào chúng ta tự giam mình trong “bảo tàng viện” không thấy gì ngoài những ký ức “vàng son” “hào hùng”. Do vậy cũng cần quý trọng những gì hiện hữu mỗi ngày, đó là cuộc sống của các con ta, và vì chính chúng ta đang sống.


Sài Gòn 18.4.2015