Thứ Ba, ngày 27 tháng 9 năm 2016

Vụn vặt đời thường (123)

@ "Qua sông" là nhạc hiệu của đài truyền hình TP.HCM (HTV). 

- Đường ngập vì mưa to, vì triều cường, vì mưa to kết hợp với triều cường. Tất cả các Hội thảo khoa học đều kết luận như thế.
- Dân mình hiền thật, hiền quá, hiền không chịu nổi, khi hàng chục hàng trăm lần kiên trì chịu đựng những cơn ngập đường ngập xe đứng chôn chân dưới trời mưa chịu trận!
- Thế nước đang lên toàn dân chìm nghỉm :(
-..... 
Đấy là vài trong số rất nhiều stt cũ của tôi về ngập lụt ở TP.HCM, post lại cũng vẫn rất thời sự! Nhân đây, một lần nữa xin các bạn nhà báo nhớ lại lịch sử dùm:
Sài Gòn đã thất thủ từ 4.1975. Bây giờ tên chính thức của nơi này là TP. HCM. Cớ sao cứ những gì không hay thì lôi tên SG ra vậy?!
Cuối cùng là một cảm giác buồn chán x n lần!

Đành post mấy tấm hình lấy lại tinh thần vậy.

Một đoạn sông Danube ở Đức (8/2016)



Sưu tập bia (Bỉ, 9/2016)


Sec, 8/2016

Chủ Nhật, ngày 25 tháng 9 năm 2016

Vụn vặt đời thường (122)

@ Không có đồng hồ thì không sốt ruột :)
Đi cả tuần không mang theo đống hồ, điện thoại luôn trong túi xách, giờ nào việc nấy, cũng chẳng cần nhìn đến đồng hồ. Chỉ khi ngồi trên máy bay, thói quen khi nhìn xuống cổ tay thấy trống vắng... Nhưng cần gì, đằng nào tới giờ thì máy bay cũng hạ cánh, có đồng hồ trên tay thì có bay nhanh hơn chút nào đâu, thậm chí còn "chậm hơn" là khác.
Tối nay, cũng nhờ vậy mà không sốt ruột khi cơ trưởng thông báo: vì lý do nào đó ở sân bay TSN nên máy bay phải vòng lên Đà Lạt, thời gian bay thêm khoảng 35 phút.
Vậy nên cứ yên tâm đọc sách... Chuyến bay dài 2g30 phút rồi cũng kết thúc. Trời nóng, sấm chớp ầm ì đằng xa nhưng chưa mưa... Gặp đồng chí taxi nói tiếng miền Trung, không rành đường nhưng trên xe nhạc bolero réo rắt. Vầng, đã đến Sài Gòn :)
...Lặng lẽ như thế
Ra đi rồi trở về
Bỗng ước ao được một lần
bay ngược
về phía mùa thu...


Thứ Tư, ngày 21 tháng 9 năm 2016

CÓ MỘT BUỔI CHIỀU MƯA TRẮNG TRỜI


Đi xa, một mình, cũng là một cái thú của nhiều người hay phải đi xa.
Đi xa mà luôn có bạn bè bên cạnh thì lúc nào cũng trò chuyện vui vẻ, ăn ngủ đầy đủ vì không phải ai cũng có thể lười ăn bỏ bữa hay cà phê chè (trà) chén rồi thức khuya đọc sách viết bài lướt mạng hay cùng lắm là mở tivi xem phim suốt đêm. Nói chung là nề nếp hơn, vì có sự lôi kéo hay “kiểm soát” của ít nhất vài người xung quanh.

Đi xa một mình tất cả những gì không thể đều có thể xảy ra.
Nghe thế chắc khối người giật mình. Nhưng yên tâm đi, cái sự không thể hay có thể lại tùy thuộc từng người, cái không của người này lại là có của người khác, cái có của mình lại là cái không của bạn. Thậm chí, có có không không chẳng ai giống ai.

Nhưng có lẽ cảm giác giống nhau khi một mình: tự do và cô đơn.
Tự do, theo nghĩa mình chỉ phải/cần làm những việc của mình, chủ động sắp xếp thời gian, không bị hối thúc, kiểm tra, không bị kiểm soát theo dõi. Tự do là đi một mình ngồi một mình có thể “treo ngược” tâm hồn trái tim con mắt lên đâu đó mà không ngại ai đó nhắc hỏi “nghĩ/nhìn/mơ màng gì đấy?”. Tự do là có thể ăn ngủ tùy thích có khi vài ngày chỉ cơm nắm muối vừng mua ở gánh hàng hè phố và cà phê đá quán cóc bên đường. Có thể ngủ/ nằm trên giường đến 8g sáng không lo bị điện thoại réo giật ngược.

Cô đơn… là cô đơn thôi, nhưng không phải là cô độc.
(Nhân tiện, có một vài người thuộc loại “trăm, ngàn like”, trên FB lúc nào cũng post những stt từ chối lời mời rủ hẹn hò của bao nhiêu “quạt cuồng”, những hình ảnh người người xúm xít nâng ly chụm đầu mắt nhìn đầy ngường mộ… vẫn không thể giấu nổi một trái tim cô độc. “Khi đau đớn bạn gọi tên ai?” - không ai cả! Vì không thể gọi bất cứ ai khi mà người có thể đến thì trước đó đã bị những đòn trí mạng từ chính người lúc này đang cô độc!)

Cô đơn ở nơi xa/ lạ là một trạng thái rất thú vị. Mình được nhìn lại mình, khám phá và hiểu chính mình và thế giới xung quanh. Cô đơn còn là không gian để viết, để trải lòng, để gửi gắm để hy vọng… Bạn cứ thử một lần cô đơn mà xem. Mà hình như không phải ai cũng biết cách cô đơn :)

Đám đông và cảm giác đang ở trong đám đông sinh ra một sức ỳ. Lạ thay sức ỳ đó rất lớn nhưng cá nhân vẫn bị đám đông cuốn đi. Sức ỳ đó lớn nhưng không đủ để cá nhân tự dừng lại và thoát ra khỏi tâm lý đám đông, chuyển tâm thức của mình sang một trạng thái mới.

Ngoài kia mưa đang trắng trời ở một nơi rất ít có ngày mưa như thế. Từ trên cao khoảng 20 tầng lầu nhìn xuống dưới kia, mọi ngả đường đều là những dòng xe hơi nối nhau kiên nhẫn chờ đèn xanh trong màn mưa dày đặc. Và một nơi nào đó có những người cũng đang kiên nhẫn chờ nhau… họ sẽ gặp nhau miễn là vượt qua được khoảng thời gian đèn đỏ bất tận…

Mưa vẫn mưa bay… ai buồn biết liền… Cô đơn, buồn, lãng mạn, sến đều là trạng thái tích cực, nhất là những người đang một mình trong ngày mưa trắng trời ở một nơi xa.

20.9.2016

Thứ Hai, ngày 19 tháng 9 năm 2016

AI BÚN BÌ... HÔNG...

 
Hồi cuối năm 75 nhà tôi ở một con đường gần Lăng Cha Cả. Con đường nhỏ nhưng dài, hai bên là dãy nhà phố xen lẫn những biệt thự kín cổng nhưng tường không cao, thường là hàng rào bông giấy xanh mướt rợp hoa đỏ hoa tím.

Những con hẻm cụt chỉ có vài ba nhà, đất vườn rộng trồng cây ăn trái, cây kiểng… Cuối đường là một cái chợ trời bán đồ điện máy, nhiều nhất là quạt điện, máy may, xe Honda, dàn Akai nghe nhạc… Rồi bàn ghế, nồi niêu xoong chảo, chén dĩa kiểu bán cả bộ có, lẻ bộ cũng có. Đó là đồ đạc từ những ngôi nhà vắng chủ ở xung quanh, có người ăn trộm mà người ăn kẻ ở lấy bán cũng có… Thời buổi lộn xộn, người bỏ đi rồi giữ được cái nhà là may, đồ đạc còn ai dùng mà giữ! Sau vài năm cái chợ trời này cũng tự giải tán, chắc vì không còn chôm chỉa được nữa.
 
Trên con đường ấy, mỗi xế chiều khoảng 2-3 giờ lần lượt có những gánh hàng rong đi qua, tiếng rao đủ cung bậc trầm bổng. Đầu tiên là chị bán chè “Ai chè đậu xanh, đậu trắng, táo xọn, chè thưng bột báng nước dừa hông…”. Chị đi qua rồi mà tiếng rao vẫn ngân nga trong hẻm nhỏ. Kế đến là anh “bánh chưng giò tét đây” cất tiếng cụt lủn nhưng vui vẻ xen với tiếng chiếc xe đạp của anh kêu lọc xọc… Anh chưng giò tét còn vòng lại vài lần tới khuya, lúc nào cũng có bánh nóng hổi. Rồi bà bắp nấu giọng khan khan đẩy cái xe hai bánh có thùng bắp bốc hơi nghi ngút, chị đậu hũ giọng Bắc thanh thanh đi qua rồi mà nước đường thốt nốt thơm mùi gừng còn vương lại, bà bán bánh ướt chả lụa ai mới nghe tiếng rao cũng tưởng là “sách bút đả bộ” không hiểu là bán gì, vì bà gốc người Hoa nói tiếng Việt lơ lớ. Mỗi khi một tiếng rao vang lên, người trong phố có thể đoán biết là mấy giờ, kể cả khi trời mưa cũng ít khi sai lệch.
 
Chỉ có một người thất thường, khi trưa khi chiều, có khi sẩm tối…, dù vậy nhưng bao giờ bà cũng bán hết hàng nhanh chóng. Đó là bà bún bì. Giọng miền Tây cất tiếng rao nhỏ nhẹ “Ai bún bì… hông… bún bì đây…”. Người trong phố nói bà mới xuất hiện khoảng hơn nửa năm, nghe nói chồng đi lính mà mấy ngày cuối cuộc chiến không thấy về nhà, chẳng biết sống chết thế nào, đi ở ra sao, dưới quê lộn xộn không làm gì được, bà gửi bầy con cho bên ngoại rồi lên thành phố với gánh bún bì, vừa kiếm sống vừa tìm chồng.
 
Món bún bì khá mất công. Khi có người ăn, bà bán bún bì hạ đôi gánh xuống, lấy ra chiếc thớt nhỏ bằng gỗ me và dùng chiếc khăn trắng tinh lau qua, lấy mấy miếng da heo luộc chín và dùng một con dao bén ngọt bà khéo léo lạng da heo thành từng lát mỏng dính, rồi nhanh tay xắt thành sợi nhỏ. Đến miếng thịt heo khìa nước dừa ngà màu nâu rất hấp dẫn bà cũng làm như vậy. Thịt khìa phải là thịt đùi vừa mỡ vừa nạc mềm mà không khô.
 
Để thịt và bì đã xắt vào một chiếc tô, bà xúc một muỗng thính gạo thơm lừng, thêm chút tỏi bằm nhuyễn, chút muối chút đường, trộn đều lên. Lấy chiếc tô khác bà gắp vô miếng bún đủ ăn, rồi để bì đã trộn lên trên, rưới một muỗng mỡ hành, trên cùng là lớp rau sống dưa leo cũng xắt sợi cùng với giá sống. Chan một muỗng nước mắm pha tỏi ớt, vậy là đã sẵn sàng cho người ngồi đợi đang hít hà mùi thơm của tô bún bì. Sợi bún và cọng giá trắng tinh lẫn với sợi thịt sợi bì màu nâu, sợi rau màu xanh, điểm lát ớt đỏ tỏi trắng ngà hành lá xanh… hấp dẫn quá chừng. Bởi vậy bất cứ lúc nào nghe tiếng rao “bún bì hông, bì bún đây”… thì khách quen không ai bỏ qua được. Món bún bì ăn nhẹ, dễ tiêu lại kích thích khứu giác, thị giác và cả vị giác nữa.
 
Đây là món ăn dân dã miền quê Nam Bộ nhà nào cũng biết làm. Chỉ trong chốc lát, qua đôi tay người mẹ, người chị khéo léo lạng da xắt thịt thì sẽ có ngay bữa bún bì đãi khách hay lót dạ buổi xế.
Bây giờ ít ai tự luộc và xắt bì vì rất khó làm, vì ngoài chợ đã có bán bì xắt bằng máy, sợi dài thòn đều như một nhưng ăn dai mà mất đi cái vị giòn của miếng bì tự xắt ăn ngay.
 
Sài Gòn 15.9.2016.

Thứ Hai, ngày 12 tháng 9 năm 2016

Vụn vặt đời thường (121)

@ Có bạn nhắn hỏi: sao chị không nói gì về vụ hai chiếc xe cứu nhau?
-        Mình có phải là “ông biết tuốt” đâu mà cái gì cũng có ý kiến J
– Mình không tham góp gì vì cho rằng, mỗi người hành xử thế nào trong lúc hiểm nghèo là tùy thuộc vào hoàn cảnh lúc ấy, hãy để người ta hành xử như một người bình thường, việc gì cần làm thì phải làm. Vấn đề là tính mạng hơn ba mươi con người được bảo toàn, vậy còn muốn gì hơn nữa!
Tâm lý trông chờ, tôn sùng, đòi hỏi người khác phải là “anh hùng” thường dẫn đến sự “hy sinh” vô nghĩa, không phải tính mạng thì là danh dự! Đừng bắt người khác phải chết thay cho “chủ nghĩa anh hùng” của đám đông!

@ Nghe ở quán cà phê.
Hai cô gái nói chuyện với nhau về bồ bịch người yêu gì đấy, một cô cười cười: này, đừng tưởng rằng đàn ông thích ngắm và khen hình sexy của mày là họ yêu mày nhé. Họ ko muốn người họ yêu phơi bày cho thằng đàn ông khác ngắm và bình phẩm đâu.
Nàng kia: Vợ vừa già vừa xấu nên các lão ấy ko dám cho khoe thân!
(Ừ, vậy cứ tự tin làm hình mẫu cho các "lão" ngắm và bình loạn đi, cô gái, cho đến khi nào cô cũng làm vợ làm mẹ)

@ Khi lưỡi nhạt thì nêm nếm kiểu gì đồ ăn cũng thấy nhạt! Càng nêm càng làm hỏng món ăn. 
Tình yêu cũng vậy. Đã nhạt nhẽo thì không nên níu kéo.

@ Bây giờ "tin tặc" không phải để chỉ hacker mà để chỉ những người làm tin dối trá!
Không lẽ lại phải dùng từ này đặt tên cho một nơi?!

@ "Công dân hạng ba tuyệt đối không thể sinh ra chính phủ hạng nhất. Nhưng một chính phủ hạng ba hoàn toàn có thể có những công dân hạng nhất... Chúng ta phải bắt đầu từng chút từ bản thân mình”.

@ “Tìm người tài chứ không tìm người nhà” – câu nói của tân Thủ tướng (vừa được quốc hội khóa 14 bầu lại) rồi dây cũng sẽ được nhắc lại như câu nói của cựu Thủ tường “ráng làm người tử tế”.
Cả hai câu đều không sai, rất đúng là khác! Nhưng vì sao phải nói ra những câu đó? Vì đang thiếu những điều như thế!
Giống như nhiều câu khẩu hiệu nói về cái cần làm (tức là đang chưa có), như “sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật” “Tiên học lể hậu học văn”… và …
Chợt nhận ra trong thành ngữ tục ngữ ca dao của người Việt có quá nhiều câu khuyên bảo về những điều hay lẽ phải :D
 Nhưng hình như rất ít câu dạy về sự thật thà, trung thực?!

@ Bolero được người miền Nam/ Nam bộ yêu thích vì nhiều lý do, nhưng theo tôi là vì Bolero chỉ có thể đơn ca hoặc có vài bài song ca nam nữ, chứ không thể hát "tập thể" (tốp ca đồng ca) như loại nhạc khác, kể cả khi đi karaoke :)
Bolero là tâm trạng cá nhân chứ không phải tâm trạng đám đông 
:)

@ Có to bằng con trâu thì cũng không thể cày ruộng. Nhưng mà nhiều người vẫn hay làm những việc tương tự :D