Chủ Nhật, ngày 01 tháng 2 năm 2015

Vụn vặt đời thường (68)

@ Đi xe đò một ngày, nếu ngồi băng ghế phía sau càng tốt, về nhà bạn sẽ thấy người gọn nhẹ hẳn như 

đã tập lắc vòng cả năm Biểu tượng cảm xúc smile


@ Viettel: chưa qua cửa khẩu Bavet đã chuyển mạng, về Mộc bài hơn một tiếng vẫn còn mạng của

 CPC, phải chạy khoảng vài km mới lại thấy "ông chú Viettel". Thế nào cũng bị tình tiền cước roaming 

ngay ở nước mình :(

@ Các đám đông ở nước mình hiếm khi nào có sự trật tự, thứ tự, trừ đám đông viếng đám ma,có lẽ chả 

ai bon chen để đến gần “cái chết”. 

Nhưng đám đông trên mạng thì đến cái chết cũng chả từ.

Thật!


@ Lại rơi máy bay, lại có những người lính chết trong Hoà bình! Vụ nổ ở nhà máy thuốc súng, vụ rơi   

máy  bay ở Hoà Lạc... ĐÃ có ai chịu trách nhiệm chưa?! Xin báo Chí đừng khoét sâu vào nỗi đau của 

người ở lại vì không ai muốn người thân hy sinh như thế! Sinh mạng người lính ở thời nào cũng không 

gì bù đắp được!


@ Hà Nội ngày tháng Chạp.










Thứ Sáu, ngày 30 tháng 1 năm 2015

CHUYỆN TRÊN ĐƯỜNG (15)


Đi từ Nội Bài về Hà Nội bằng xe Hàng không.
Ra khỏi nhà ga thấy chiếc xe Hàng không đang đón khách. Đến gần thấy chưa có ai, tôi hỏi anh lái xe: xe đi ngay chưa anh? Xe về đâu? – Đi ngay đi ngay, về Deawood, Quang Trung. – Bao nhiêu tiền ạ? – 40 nghìn, chị lên xe đi, ngồi trước cho khỏi say xe (chắc thấy mặt mình mệt mỏi quá, hic).
Chờ một lúc lâu xe mới đủ người, 16 người cả bác tài, hành lý để chật hết cả chỗ lên xuống, dưới gầm ghế. Rút cục tôi cũng không ngồi ghế trên, vì có một cặp đã leo lên ngồi khi tôi đang xếp hành lý, bất chấp bác tài nói ghế đó đã có người.
Hành khách đều từ Sài Gòn ra nhưng tất cả đều nói tiếng Bắc, chắc đều là người Bắc (trừ tôi). Bắt đầu là màn chào hỏi nhau: bác ra Hà Nội về quê à hay đi có việc, bác ở trong Sài Gòn lâu chưa, chú vào chơi với các cháu à, cô vào công tác hay thăm người nhà hay đi chơi… trừ cái đôi ngồi ghế trên cùng có tuổi chênh lệch khá nhiều nhưng mức độ âu yếm nhau thì ngang nhau, rất teen Biểu tượng cảm xúc grin
Câu chuyện ngày càng rôm rả giữa hai người đàn ông và ba người phụ nữ ngồi băng ghế sau cùng. Ừ trong miền Nam cái gì cũng không ngon bằng ngoài mình nhỉ. Hoa quả cũng thế, rau thì nhiều loại nhưng không ngon, không thơm, gà vịt thịt cá cũng vậy! Chỉ được cái nhiều, đi chợ trăm nghìn ăn cả nhà không hết.
- Đúng dồi, em vào Sài Gòn ăn cái gì cũng không được. Chả món nào ra món nào, cái gì cũng có giá đỗ với rau thơm. Ăn kinh chết đi được.
- Vì con tôi nó chuyển vào làm việc trong ấy thì tôi vào chứ ở đấy chán lắm.
- Thế bác ở quận mấy?
- Tôi ở quận Gò Vấp. Xung quanh toàn người Bắc mình thôi. Mới vào Sài Gòn á, toàn tay trắng. Thế mà cứ mua bán đất đai bây giờ ai cũng giàu sụ. Chỉ có mình đi làm nhà nước nghỉ hưu là nghèo thôi.
- Thế chú ra Hà Nội ăn tết à?
- Không, em ra chơi thôi bác ạ. Các cháu lâu lâu mua vé cho em ra chơi, mua giá rẻ nhưng em chỉ mua việt lam enai thôi, không đi các hãng khác việt dét với dét ta gì, toàn bị đì nay thôi.
- Các cháu nhà chú chắc thu nhập tốt nhỉ?
- Vâng, tất cả các cháu nhà em đều có công ty riêng, mua nhà ở Phú Mỹ Hưng gần nhau hết, em chả phải xa đứa nào. Dưng mà họ hàng ngoài này hết nên thỉnh thoảng ra chơi.
- Ừ trong đấy với con nhưng anh em ngoài này cả nên tôi chỉ thích về Hà Nội ăn tết. Tết Sài Gòn chả ra tết gì cả. Nóng bức, lại chỉ toàn mai vàng choét, thức ăn thì mau thiu.
- Ấy trong Sài Gòn người ta sống tây lắm, chả ăn tết như ngoài mình. Ai lại cứ tết là cả nhà kéo nhau ra biển chơi thế chứ? Tầm một tuần nữa là Sài Gòn vắng tanh ấy mà, người Trung người Bắc về hết thì Sài Gòn cũng chả còn ai…
- Ấy chú tài cho tôi xuống chỗ Hàng Bông nhé.
- Không xuống đấy được ạ, thế bác xuống gần Cửa Nam nhé?
- Từ đấy bắt xe về Khâm Thiên dễ không nhỉ? Thôi chú cứ cho tôi về luôn Quang Trung vậy. Mải chuyện quá lại quên cả chỗ xuống.
- Vâng thế các bác đi xe em thấy vui không ạ? Đi taxi ngồi một mình chán chết.
Đôi ngồi ghế trên vẫn mải miết dựa đầu nhéo má vuốt tóc rờ tai nhau. Đến Quang Trung họ cũng không xuống, chắc thuê xe đưa đi tỉnh nào đấy. Loáng thoáng nghe thấy nói với bác tài như vậy.
Kéo chiếc va ly đi về khách sạn gần đó mà bỗng nhớ thương Sài Gòn quá chừng!

HN 27.1.2015

Thứ Năm, ngày 29 tháng 1 năm 2015

THU HOẠCH LÚA VỤ XUÂN :)









BÁO NGƯỜI LAO ĐỘNG XUÂN 2015









BÁO LAO ĐỘNG XUÂN 2015






BÁO PHÁP LUẬT TP.HCM XUÂN 2015




BÁO BÓNG ĐÁ XUÂN 2015

Thứ Sáu, ngày 23 tháng 1 năm 2015

Sách sắp ra lò :)




TS khảo cổ học Nguyễn Thị Hậu là người rất quen thuộc với những ai yêu quý và quan tâm đến việc bảo tồn di sản văn hóa Sài Gòn. Từ góc nhìn của nghề nghiệp và bằng một tình yêu Sài Gòn sâu đậm nhưng cũng rất lãng mạn, những tản văn, tạp bút của chị đã giúp chúng ta nhìn thấy và cảm nhận được vẻ đẹp của thành phố và con người Sài Gòn đằng sau cuộc mưu sinh vội vã hàng ngày. Cách nhau chỉ một giấc mơ  chính là mơ ước của mỗi người Sài Gòn làm sao giữ gìn hồn phố thị, là ký ức nhớ quê của những người miền Tây xa xứ, là tự vấn của thế hệ đi trước đã để lại gia tài văn hóa gì cho thế hệ sau.
Bạn có thể cùng mơ ước một điều gì đó với nhiều người khác, nhưng một giấc mơ, ngay cả về điều đó, thì nó chỉ là của riêng bạn mà thôi. Ký ức và những giấc mơ là tài sản quý giá của ta không ai có thể lấy đi được. Miễn là đừng đánh mất giấc mơ.

Chủ Nhật, ngày 18 tháng 1 năm 2015

linh tinh lang tang (101 - 102)

Linh tinh lang tang (101). KHI NGƯỜI TA HÁT…

Khi người ta không thể bày tỏ nỗi lòng cùng ai, khi người ta không thể thể hiện con người mình như mình vốn là, thì bài hát và tiếng hát của ta có thể làm giúp điều đó. Mình vẫn luôn nghĩ vậy, bởi vì trong cuộc đời đã có lúc cần một câu hát, một giai điệu để tự đưa mình ra khỏi những đau đớn hay thất vọng hay cô đơn…
Hôm rồi ở Đà Lạt nghe Giang hát, rồi Giang nói, đại ý: nếu bạn không có một ai để có thể trò chuyện thì bạn hãy tâm sự với cây đàn. Có thể có người thấy Giang hát không hay, nhưng mình cảm được tự sự của Giang – người phụ nữ đa cảm thậm chí yếu mềm mà vẫn sống một cách mạnh mẽ và độc lập. Cái hay của giọng hát lạ này là đã thể hiện được điều đó.
Hôm nay, nghe bài hát này, một lần nữa thấy được sự kỳ diệu của âm nhạc, của giọng hát.  Giai điệu, qua cảm xúc của người hát, trở thành sợi dây nối liền những trái tim. Và những giọt nước mắt đồng cảm là phần thưởng cao nhất. Có lẽ người hát này không cần gì hơn điều đó.
Cám ơn người bạn ở xa đã gửi cho mình bài hát này!



Linh tinh lang tang (102). Điều ước và sự thật.
Từ lâu rồi mình không xem VTV, vì nhiều lý do. Nhưng chuyện ồn ào về "vợ chồng" khiếm thị lên sân khấu Sao Mai làm mình phải tìm xem chương trình này. Dù đã biết sự thật nhưng khi xem mình vẫn xúc động. 
VTV đã xin lỗi về việc đưa ra sự không thật như đã cho mọi người thấy. Người trách anh chồng người thương cô vợ khiếm thị. Báo chí được thể khai thác những người của 2 gia đình... Thôi thì mọi việc sẽ qua...
Sự giả dối thì chẳng bao giờ có thể biện minh cho một hành động tốt, mình nghĩ vậy. Và chỉ thấy thương người vợ chính thức của anh chồng kia. Có ai nghĩ chị ấy sẽ bị tổn thương lắm ko? Còn 2 đứa con nhỏ của chị nữa... Chắc chị cũng có những ước mơ đẹp cho 2 con của mình... 
Làm đàn bà, ở phía nào cũng khổ...