Thứ Ba, 17 tháng 1, 2017

CÓ GÀ ĂN TẾT.


Hôm qua, ông bạn (nhất định không chịu) già Đỗ Trung Quân nhắn, sáng cà phê Hậu ơi, trẫm tặng gà ăn tết.
Mừng quá, vì biết khoảng hơn tháng nay lão mới “nuôi” một bầy toàn gà trống nhưng dễ thương vô cùng. Thấy tài tử giai nhân hotboy hotgirl dập dìu để lão tặng, rồi bán đấu giá làm việc thiện… thế nên thích lắm nhưng mình chả dám “mở miệng” :) Lão còn nói thêm: đảm bảo con gà này đẹp, đẹp như những gì Hậu đã làm!
Ôi giời, chơi với nhau bao năm rồi bây giờ mới nghe lão nói một nhời có cánh với mình :D .Từng chứng kiến và làm “tổ trưởng hòa giải” cho vài chuyện “gay go” của lão, lại ít khi cà phê nhậu nhẹt mà thường “cãi nhau” trên FB vì lão bức xúc nhiều chuyện rồi cứ thế phang ngang bửa củi, mình chỉ thẽ thọt: ko phải như lão biết đâu, mà như thế này thế này… Cũng có lần cáu quá mình bảo: cứ “chửi” như anh thì bố ai muốn nghe?! Lão tỉnh queo “thì để nó nghe chứ cần gì bố nó nghe!”. Thế là hết cả bực với cáu :D
Khoảng hai năm nay lão vẽ nhiều. Mình không phải dân có nghề nên chả dám nhận xét về tranh của lão, chỉ biết có nhiều bức mình thích. Có lần lão muốn vẽ trên những mảnh gốm, sành, mình bèn chỉ cho lão tìm đến khu lò gốm cổ Hưng Lợi ở quận 8. Ở đó có nhiều phế phẩm lò phù hợp để lão sáng tác. Sau đó lão vẽ tặng mình mấy bức “đàn bà” trên mảnh lu mảnh chậu bể, đẹp vô cùng. Tối chiếu đèn vô trông cực “liêu trai”. Khoe với lão, lão bảo: viết truyện 100 chữ đi 
Lần này, khi nghe lão nói, năm nay “bán” được bầy gà góp tiền cho vợ con ăn tết sau ba năm bị hạn chế mọi hoạt động nghề nghiệp có thể kiếm ra tiền; tặng cho một cô giáo bức tranh để cô tặng lại người mẹ đang bịnh nặng (khi cô hỏi mua mà lão biết cô là giáo viên cấp 2)... mình bỗng cay cay mắt… Nói gì với lão cũng thành khách sáo, chỉ bảo: may mình còn có cái đầu với đôi tay để kiếm sống tử tế lão ạ. Lão gật gù, ừ, cái gì từ đôi tay mình làm ra đều là việc tử tế, vậy là ok rồi!
Bức tranh này mình nhất định bắt lão ghi cho vài chữ, gãi đầu gãi tai lão bảo, định ghi “quý tặng, mến tặng…” nhưng thấy vừa sến vừa sáo nên chỉ ghi vậy.
Vậy thôi, nói lời cám ơn với lão cũng là vô nghĩa, mình bèn hẹn như mọi lần: bữa nào nhậu, hén!
Cứ thế lão “trẻ” nhá. Chúc lão cứ hồn nhiên mãi thế, tử tế như thế, và được nhiều “bóng hồng” hâm mộ vây quanh thần tượng như thế (cái này nói khẽ thôi, kẻo Hoa Nam cục tăng cường quản lý thì tội lão :D ).
Sài Gòn 16.1.2016
P/S. Hầu như mình không bao giờ khoe khoang, chứng tỏ là có quen biết, thân thiết với người nổi tiếng, nhất là các văn nghệ sĩ. Nhưng lần này viết ra chuyện trên vì cá nhân mình muốn cám ơn nhà thơ, họa sĩ Đỗ Trung Quân đã luôn đồng hành và hỗ trợ cùng chương trình Nhịp Cầu Hoàng Sa mà mình là một thành viên.

Chủ Nhật, 15 tháng 1, 2017

Vụn vặt đời thường (136)

@ TẠM NHÌN LẠI
- Trong năm 2016 mình viết và đăng được 75 bài báo, trung bình > 6 bài/tháng. Chủ yếu về di sản văn hóa, văn hóa đô thị.
- Hoàn thành 1 đề tài khoa học cấp Bộ vể KCH đô thị (đang chờ nghiệm thu) cùng 4 bài đăng tạp chí khoa học, 1 bài đăng tạp chí khoa học nước ngoài.
- Đi thì ít hơn năm 2015, chỉ có 6 chuyến dài, ngắn về khoảng cách :)
- Đi dạy nhiều hơn, hướng dẫn 03 luận văn thạc sĩ và ngồi khoảng > 10 hội đồng bảo vệ thạc sĩ, tiến sĩ, đề tài NCKH...
- Ra được 1 tập tản văn. Xong bản thảo 2 tập tùy bút. Đang chỉnh sửa bản thảo 1 sách chuyên khảo.
- Còn nữa: trình nhảm và sến trên FB không giảm, chưa kể đôc được rất nhiều cuốn sách hay, bổ ích :) Chưa 
Nhân thấy bạn bè nhiều người bù đầu họp hành tổng kết cuối năm, mình cũng tạm tính sổ cho đỡ tủi với người ta :)
Ai bảo nghỉ hưu là buồn? Nghỉ hưu vui lắm chứ :D

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng, kính râm, cây và ngoài trời :D


Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2017

Quà tết và chính phủ liêm chính


Không có văn bản thay thế tự động nào.

Nguyễn Thị Hậu

Một năm, một vòng đời có bao nhiêu dịp người ta được nhận quà, và cũng đi tặng quà cho người khác. Theo truyền thống thì ngày tết Nguyên đán thường biếu tặng quà tết cho cha mẹ, người thân, người ơn nghĩa, thầy giáo… và ngày Trung thu tặng quà là đồ chơi cho trẻ nhỏ, biếu ông bà cha mẹ, thầy giáo hộp bánh, trái cây. Sau này có thêm những ngày lễ theo phương Tây như Giáng sinh, tết Dương lịch, ngày Tình nhân, ngày Phụ nữ 8/3, ngày Nhà giáo 20/11, rồi “phú quý sinh lễ nghĩa” có dịp sinh nhật, thôi nôi, đám cưới, tân gia… Những món quà trao trong dịp này “thay lời muốn nói” chứa đựng trong nó bao ý nghĩa tốt đẹp.

Tặng quà là một hành vi văn hóa. Ông bà xưa dạy “của cho không bằng cách cho” bởi vì món quà không chỉ có giá trị vật chất mà còn gói ghém tình cảm của người tặng, sự tri ân với người nhận quà. Đồng thời ông bà cũng dặn “của biếu là của lo, của cho là của nợ” để con cháu hiểu biết không phải lúc nào cũng có thể biếu quà hay nhận quà; mỗi khi biếu hay nhận quà thì hãy nghĩ đến những hệ lụy.

Từ những món quà nho nhỏ mang ý nghĩa tinh thần nhiều hơn, theo sự phát triển của kinh tế - xã hội, những món quà cũng thay đổi hình thức, thay đổi giá trị theo xu hướng sang hơn, đắt hơn… Tốt thôi, nếu đi cùng với món quà là sự quý mến, chân thành và tôn trọng nhau. Khi đó món quà phù hợp với hoàn cảnh và mối quan hệ giữa người biếu tặng và người nhận quà, không phải để phô trương, không trở thành “món nợ”.
          Có thể nhận thấy lượng quà biếu tặng lớn nhất trong năm chính là vào dịp tết Nguyên đán. Vào dịp này ở nhiều nơi việc đi lại biếu tặng cấp trên đã trở thành “thông lệ” mà lâu nay được gọi bằng hai từ “biếu xén” mang nghĩa tiêu cực, không còn là nét đẹp văn hóa như ý nghĩa của nó. Tết nhất nhân viên đến nhà sếp, sếp nhỏ đến nhà sếp lớn hơn, đến để "điểm danh", đến để cậy nhờ chút ân huệ "mưa móc" cho năm sau, kèm theo những món quà, những phong bao ngày càng “trên mức tình cảm” mang ý nghĩa trục lợi… Rồi không chỉ là ngày tết, bất cứ “ngày” gì cũng có thể biến thành một cơ hội để “quà cáp”, để tăng thêm sự “ràng buộc” lỡ sau này xảy ra chuyện gì cũng không thể bỏ nhau vì “há miệng mắc quai”.

Quà cáp biếu xén không chỉ là hối hộ cấp trên hay nhũng nhiễu cấp dưới một cách trá hình mà nó để lại nhiều hệ lụy. Thực trạng này càng kéo dài thì bộ máy nhà nước càng trì trệ bởi những “quy trình” không được vận hành bằng luật pháp.
Từ bao nhiêu năm rồi, cứ những ngày cuối năm là Hà Nội nườm nượp các “quan” địa phương đổ về trung ương… Nhưng mãi đến năm nay mới có một lãnh đạo cấp cao của nhà nước thẳng thắn thừa nhận và công khai yêu cầu "các địa phương không được về Hà Nội chúc Tết". Cần phải ghi nhận đó là nỗ lực của Thủ tướng nhằm hạn chế một hiện tượng tiêu cực. Từ lời yêu cầu của Thủ tướng nhiều người bắt đầu kỳ vọng về hình ảnh mới của một Chính phủ liêm chính.

Tuy nhiên, “tặng quà” tự thân nó là một hành vi văn hóa đồng thời thể hiện văn hóa của chủ thể (người tặng) và đối tượng (người nhận), cho nên khi hành vi này bị biến tướng, lạm dụng, tức là bị làm cho “lệch chuẩn” thì chỉ có thể điều chỉnh nó “trở lại chuẩn” cũng bằng văn hóa. Lời yêu cầu của Thủ tường hay việc “định lượng” hóa tiền quà biếu tặng để xử lý bằng luật pháp… đều mang tính chất hành chính, chỉ có thể được tuân thủ khi con người tự điều chỉnh hành vi của mình trở lại chuẩn mực văn hóa, nếu không, tất cả mệnh lệnh hành chính chỉ làm nảy sinh thêm những biến tướng mới.

Văn hóa trong biếu tặng quà bắt đầu từ lòng tự trọng. Tự trọng thì hiểu đúng ý nghĩa và thực hiện đúng mực hành vi biếu tặng nhận quà. Tự trọng thì không nhũng nhiễu tham lam, không coi việc cấp dưới tặng quà cáp là “đương nhiên”, tự trọng thì không nịnh nọt biếu xén hối lộ cấp trên để mưu đồ tư lợi. Tham nhũng, hối lộ, chạy chọt chức quyền không thể là liêm chính! Do đó, có lòng tự trọng thì mới có sự liêm chính. Quan chức tự trọng mới có chính phủ liêm chính.

Để xây dựng một chính phủ liêm chính cần bắt đầu từ việc giáo dục, đào tạo những con người có lòng tự trọng.

Thời báo kinh tế Sài Gòn 11.1.2017


Thứ Tư, 11 tháng 1, 2017

Tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu: Giờ là lúc được sống cho mình

Trong hình ảnh có thể có: 1 người

Gần 3 năm qua, Tiến sĩ Khảo cổ học Nguyễn Thị Hậu không còn phải ngày ngày đến công sở. Là bởi chị đã thôi giữ chức Viện phó tại Viện nghiên cứu phát triển TP.HCM. Về hưu, nhưng như chị nói đây mới chính là khoảng thời gian chị được sống cho mình.

1.Được sống cho mình với Nguyễn Thị Hậu là trở lại với chuyên môn làm khảo cổ, như một cuộc trở về với cái tên “Hậu Khảo cổ” mà chị đã sử dụng khi tham gia mạng xã hội. Khi đó, hễ có thời gian, chị lại cùng đồng nghiệp lên đường theo tiếng gọi của đam mê “đi và tìm trong đất”. “Các bạn đi làm khảo cổ ở đâu, nếu mình cảm thấy sức khỏe đảm bảo thì các bạn vẫn chào đón. Tôi không nghĩ gì về chuyện tiền nong mà điều quan trọng nhất là mình muốn tiếp tục cái nghề của mình, và các bạn cũng muốn một người làm nghề có kinh nghiệm đi cùng. Bởi vậy, tôi đi cùng các bạn, không chỉ các bạn vui mà mình cũng được vui!”, Tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu chia sẻ.
Có thể nhiều người sẽ nghĩ chị “ôm việc” để khuây khỏa tinh thần lúc về hưu. Bởi cảm giác biết mình đã trở thành “người thừa” của xã hội, của gia đình không hoàn toàn dễ chịu chút nào. Đó là một thực tế đầy khắc nghiệt không phải ai cũng dễ dàng chấp nhận. Đôi khi với một số người còn là cuộc khủng hoảng tinh thần, vậy nên phải “ôm việc” để mà quên. Nhưng với những ai quen biết và dõi theo Nguyễn Thị Hậu đều hiểu rằng, ai khủng hoảng thì khủng hoảng, còn chị chắc chắn không! Chính lúc về hưu là khoảng thời gian khiến chị bận rộn hơn cả, và niềm vui cũng theo đó nhân lên. Bởi đây là lúc chị được làm những công việc mà mình đam mê. Ngoài đi làm khảo cổ với đồng nghiệp, chị còn tham gia giảng dạy tại trường đại học, tham gia vào các đề tài nghiên cứu trong vai trò hướng dẫn hoặc phản biện. Thêm một đam mê nữa mà chỉ đến khi về hưu, chị mới có nhiều thời gian dành cho nó, đó là đọc sách và viết.
Thực ra, trước khi về hưu, Tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu đã có nhiều đầu sách cả chuyên ngành lẫn văn chương như Đi và tìm trong đất, Quay qua quay lại, Khảo cổ học bình dân Nam Bộ - Việt Nam, Buổi trưa trong quán cà phê, Văn hóa khảo cổ huyện Cần Giờ. Quãng mười năm trước, cái tên “Hậu Khảo cổ” được cộng đồng mạng với đủ thành phần lứa tuổi theo dõi và tìm đọc. Từ những bài viết trên internet, về sau được chị tập hợp in thành sách. Nói không quá lời, chính mạng internet đã “phát lộ” một nhà văn sau một Tiến sĩ Khảo cổ học! Đến lúc về hưu, viết trở thành thói quen hàng ngày của Nguyễn Thị Hậu. Mỗi ngày chị đều dành thời gian ngồi vào bàn viết sau khi đã đọc sách, đọc báo. Từ sự lao động nghiêm túc ấy, gần 3 năm qua, chị đều đặn có sách gửi tới bạn đọc: Thế giới mạng và tôi, Cách nhau chỉ một giấc mơ, Tập truyện 101 chữ, Chúng ta nói gì khi gặp lại nhau. Chưa kể, còn hai cuốn sách cũng đang chờ được ra mắt, gồm: Vẫn còn nhớ nhauNghĩ ngợi đường xa.

2.Sở trường của Nguyễn Thị Hậu có lẽ là thể loại tạp bút. Những bài viết với dung lượng chữ không nhiều nhưng lại có sự hài hòa giữa các vấn đề được viết một cách chỉn chu, mang tính khoa học bên cạnh sự tinh tế, xúc cảm của trái tim phụ nữ. Có thể bắt gặp điều này trong cuốn sách Chúng ta sẽ nói gì khi gặp lại nhau…? xuất bản gần đây của chị. Ở đó, vấn đề bảo tồn và phát huy di sản được chị lồng ghép vào những bài tùy bút ngắn, đầy cảm xúc mà lẽ ra vấn đề này phải cần đến một công trình khoa học hết sức nghiêm túc. Trong vai trò của một trí thức, một người làm chuyên môn hay đơn thuần chỉ là một người viết, những bài viết mang đến hàm lượng thông tin chuẩn xác, nghiêm cẩn nhưng cũng đầy tinh tế, mềm mại. Nhờ đó, thông điệp bảo tồn và phát huy di sản trở nên gần gũi, dễ dàng đồng cảm với những người quan tâm. Chỉ khi bảo tồn và phát huy di sản ngày hôm nay thật tốt, thì chúng ta mới có thể gìn giữ và làm “của nả” cho thế hệ tương lai; bởi một lẽ như chị đã viết: “Ai cũng biết bảo tồn di sản chính là gìn giữ mối liên hệ giữa quá khứ và tương lai thông qua những “vật chứng” như các di tích, di vật, lễ hội… thông qua ký ức lịch sử mà thế hệ trước di truyền cho thế hệ sau”.
Theo Tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu, những gì viết ra giúp bản thân nhìn được một khía cạnh nào đấy của chính mình mà mình chưa biết. Chị bảo: “Viết cũng giống như khi mình nói chuyện với một người, nó làm bộc lộ ra nhiều ý nghĩ. Có thể lúc mới bắt đầu đặt bút viết, mình không nghĩ rằng mình sẽ viết được ý đấy, đến khi tự mình tương tác với mình trong khi viết, tự nhiên lại bật ra những ý nghĩ mà mình thấy rằng nó đã nằm trong mình rồi. Việc viết mang lại lợi ích đầu tiên là phát hiện trong bản thân mình có những suy nghĩ, kể cả xấu cả tốt. Đó giống như một cuộc khám phá bản thân, khám phá nhận thức của mình về xung quanh, về con người, và nó điều chỉnh mình”.
Thời gian gần đây, cùng với rất nhiều trí thức trong xã hội, Tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu cũng là một trong những người có nhiều bài viết mang tính phản biện mạnh mẽ, đăng tải trên các trang báo và trang cá nhân. Tiếng nói của chị cũng như của giới trí thức nói chung thực sự cần thiết trong xã hội đang có nhiều biến động, nhiều giá trị bị đảo lộn như hiện nay. Chị kể: “Có lẽ giai đoạn làm Phó viện trưởng Viện Nghiên cứu phát triển là giai đoạn cho tôi kiến thức và cách tiếp cận các vấn đề xã hội để mình nói một cách đúng mực và khách quan. Tôi vẫn cho rằng, người có tri thức luôn luôn phải nhận thức cái gì đúng, cái gì sai, cái gì còn khiếm khuyết cần phải đổi mới, xây dựng. Nhưng trong vai trò của một người tham gia vào bộ máy chính quyền, thậm chí giải quyết một số vấn đề liên quan, đặc biệt về văn hóa xã hội thì tôi cũng có thêm một góc nhìn nữa, đó là nguyên nhân vì sao nó lại như thế hoặc những cản trở nào khiến việc đó không thể thay đổi được. Cách tiếp cận của tôi khi phản biện đều là chia sẻ về những hiểu biết của mình về nguyên nhân, những khó khăn cũng như giải pháp khắc phục. Đương nhiên, những giải pháp ấy đều phải dựa trên những dữ liệu về mặt khoa học, chứ không phải nói theo cảm tính. Khi viết, tôi luôn đặt mình trong tâm thức đóng góp để câu chuyện trở nên tốt hơn. Ngoài ra, tôi đặt mình ở vị thế của những người đang làm việc đấy để chia sẻ với họ”.
Nguyễn Thị Hậu nói, cũng có lúc chị không tránh được cảm giác bi quan nhưng chưa khi nào chị có ý nghĩ dừng lại. “Tôi nghĩ mình vẫn phải làm một điều gì đấy, dù nhỏ thôi nhưng góp phần thay đổi, giúp xã hội ngày một tốt hơn. Tôi vẫn sẽ tiếp tục vì những bài viết của tôi luôn hướng đến cho cộng đồng. Đã xác định được như vậy nên đương nhiên, tôi không nản và vẫn kiên trì làm như vậy”.

3.Dù mới tiếp xúc nhưng điều mà mọi người dễ dàng nhận thấy ở Tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu là sự giao hòa giữa hai nền văn hóa Bắc - Nam rõ rệt. Ở chị vừa có sự tinh tế, nhẹ nhàng của người Hà Nội; vừa có sự thẳng thắn, mạnh mẽ của người Sài Gòn. Đặc biệt, giọng nói của chị vẫn “đặc sệt” Hà Nội; đó có lẽ là “dấu tích” của thời gian sống ở Hà Nội, trước khi chuyển vào Sài Gòn. 
Vào những năm 1954 - 1955, ba mẹ chị ra Bắc tập kết, chị được sinh ra và lớn lên trong thời gian ba mẹ trải qua cuộc cuộc sống gần nửa thế kỷ ở Hà Nội. Chị như nhiều đứa trẻ cùng hoàn cảnh được sinh ra vào thời gian đó, nghiễm nhiên trở thành thế hệ có hai quê. Cuộc di dư mang tính lịch sử ấy với chị cũng là một may mắn, để sau này, khi xa Hà Nội lúc vừa bước sang tuổi 17, là thời điểm chị theo ba mẹ trở về Sài Gòn sau ngày 30 tháng 4 năm 1975; trong ký ức chị vẫn lưu giữ hình ảnh về một Hà Nội thơ mộng. Lòng chị vẫn đầy thổn thức khi nhớ về cái lạnh đặc trưng vào mùa đông, tiếng ve ran inh ỏi suốt mùa hè, tiếng tàu điện leng keng khuya sớm…
Nỗi nhớ ấy tiếp tục dẫn dắt chị về những ngày Tết của Hà Nội, khi phải xếp hàng mua đồ Tết cho mẹ. Có khi là miếng bóng, hộp mứt, gói bột ngọt... Năm nào khá hơn thì mang bột đi làm bánh bích quy. Chị nhớ thêm về những nhành hoa mà chỉ dịp Tết mới được chưng trong nhà. Thời đó, chỉ dân phố cổ nhà có của ăn của để mới chưng đào; còn nhà chị năm này qua năm khác vẫn lựa chọn thược dược vì loại hoa đó rẻ, lại chưng được lâu. Sau này, khi đã thành thiếu nữ, biết mơ mộng hơn một chút, chị mới chuyển sang violet và lay ơn trắng…
Bằng cách này hay cách khác, ký ức về những ngày Tết của Hà Nội vẫn in đậm trong tâm trí chị như vậy cho dẫu những cái Tết sau này ở Sài Gòn đã không còn những thiếu thốn, không còn cảnh tem phiếu, xếp hàng. Thì lúc này, Tết với chị là khung cảnh sum họp đoàn viên của gia đình. Chị bảo, chị đồng ý loại bỏ những thủ tục rườm rà không cần thiết, kể cả việc con cái có thể đi du lịch nếu có điều kiện nhưng chị vẫn muốn giữ một cái Tết truyền thống bởi Tết trong chị vẫn là sự thiêng liêng. “Tết là dịp chuyển giao giữa năm cũ và năm mới, nói có vẻ hơi lãng mạn nhưng nó thực sự là như vậy. Ngoài ra đây cũng là dịp để trở về truyền thống; bình thường, một năm chúng ta có thể lướt qua rất nhiều dịp nhưng 3 ngày Tết, mối quan hệ giữa mình với bố mẹ, với gia đình, họ hàng sẽ rất khác. Bởi vậy, ngày Tết là dịp sum họp của gia đình, nhất thiết vẫn phải có bữa cơm cúng ngày 30 đón ông bà rồi sau đó là bữa cơm tiễn ông bà đi”, Tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu thổ lộ.



HỒ HUY SƠN

Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2017

Vụn vặt đời thường (135)

@ Hình như không có ai, từ ngàn năm nay, thắc mắc về hình dáng rồng tiên nguồn gốc của mình trông như thế nào. Thế mà hôm nay bao nhiêu người lại đồng thanh lên tiếng vì con vật trang trí ở thành phố hoa cải. Ừ thì người ta làm con rồng nhưng mình thấy giống con vịt con chó con pikachu gì đấy... cũng có sao đâu, chả chết ai hại gì cả :D
Ngay cái mẫu tượng quốc tổ kia kìa, cụ ở thời trước công nguyên mà trông tượng cứ như cụ sống vào thế kỷ 19. Người cách nhau đến vài ngàn năm còn giống như đúc huống thì con rồng giống con gì cũng là lẽ thường, việc gì phải xoắn :)

Kết quả hình ảnh cho "rồng ở hải phòng"

Chon duoc hai mau tuong Hung Vuong hinh anh 1
@ Trước khi dối trá hãy nghĩ đến lúc sẽ luôn phải chịu nghi ngờ. Nếu đã lỡ dối trá một lần thì phải cần rất nhiều lần chứng minh là mình nói thật mới có thể lấy lại được lòng tin
@ Già vẫn chưa giàu vì cái đầu còn trẻ con :)
(giàu ở đây là cả vật chất và tinh thần).
@ Phát triển và hiện đại giao thông công cộng quan trọng nhưng ý thức người dân tham gia giao thông quan trọng hơn: ai cũng cố bon chen lấn đường sai tuyền vi phạm luật thì có cho dùng máy bay cá nhân vẫn cứ kẹt đường trên giời.
@ Rung chuông vào giao thừa: chỉ cần nghe chuông chùa, nhà thờ là được, mỗi nhà 1 chuông có khác gì đàn trâu bò đeo lục lạc :D

@ Không có đồng hồ thì không sốt ruột :)
Đi cả tuần không mang theo đồng hồ, điện thoại luôn trong túi xách, giờ nào việc nấy, cũng chẳng cần nhìn đến thời gian. Chỉ khi ngồi trên máy bay, thói quen khi nhìn xuống cổ tay thấy trống vắng... Nhưng cần gì, đằng nào tới giờ thì máy bay cũng hạ cánh, có đồng hồ trên tay thì có bay nhanh hơn chút nào đâu, thậm chí còn "chậm hơn" là khác.
Tối nay, nhờ vậy mà không sốt ruột khi cơ trưởng thông báo: vì lý do nào đó ở sân bay TSN nên m
áy bay phải vòng lên Đà Lạt, thời gian bay thêm khoảng 35 phút.
Vậy nên cứ yên tâm đọc sách... Chuyến bay dài 2g30 phút rồi cũng kết thúc. Trời nóng, sấm chớp ầm ì đằng xa nhưng chưa mưa... Gặp đồng chí taxi nói tiếng miền Trung, không rành đường nhưng trên xe nhạc bolero réo rắt. Vầng, đã đến Sài Gòn :)