Thứ Bảy, ngày 25 tháng 10 năm 2014

Vụn vặt đời thường (58)

@ Như nước đại việt ta từ trước/ vốn có nền văn hoá đại kinh!!!

Bữa trước, khi tham gia bình luận một chương trình ca nhạc của VTV (chương trình này chưa phát sóng), nhân có người nói về sự lạc quan trong các khúc cách mạng... Mình nghĩ thế này: Sự lạc quan trong chiến tranh là điều may và cũng là không may của nước ta! May mắn là nhờ có sự lạc quan ấy mà thế hệ tham chiến đã vượt qua được bao nhiêu đau thương mất mát... Nhưng không may là như vậy thì đối với nước ta chiến tranh không còn là hiện tượng bất thường!
Bốn mươi năm im tiếng súng nhưng chiến tranh chưa chấm dứt trong nhiều người.
Một quốc gia mà chiến tranh trở nên quen thuộc thì không chỉ là không may mà còn là bất hạnh!

 Nếu bạn được nhận điều gì xứng đáng mà bạn khoe thì là bình thường. vậy khi bạn từ chối một điều mà bạn coi là không xứng đáng với bạn thì cũng bình thường, việc gì phải coi sự từ chối như là "sự kiện" để mọi người phải biết?!

@ Từ điển (nhảm) của tui:"Hao gầy" tức là hao nhiều tiền mà hem có gầy.
"Đắng lòng" tức là lòng chưa rửa sạch nên ăn bị đắng
"Một chín một mười" tức là một người Mười còn người kia là Mười trừ Chín

Thứ Sáu, ngày 24 tháng 10 năm 2014

Vụn vặt đời thường (60)


  


@ Đọc/ học Thầy Vượng luôn nhận được nhiều ý tưởng mới mẻ, nói cách khác, Thầy luôn 

"gợi ý" cho học trò những vấn đề cần nghiên cứu, nghiên cứu tiếp, hay giản dị hơn, những 

gì cần giải mã, giải thiêng, giải... độc nữa. Có những vấn đề Thầy nêu lên đến nay chưa ai 



'chứng minh" rằng sai hay đúng, nhưng nhiều người - trong đó có tôi - tin vào sự "mẫn 

cảm"  khoa học của Thầy. Điều này khác với sự "thần thánh" hóa Thầy, bởi Thầy cực ghét 

những người luôn "thần tượng" hóa một người hay một điều gì!


Thời điểm Thầy Vượng biết/ nghe những chuyện về ông NSS không phải như bây giờ, 

nhiều người đã biết và đã phổ biến ngay trong các quán trà lá. Điền dã thật và nó là giai 

thoại thực sự đấy, và chỉ có ở cái "vỏ" giai thoại thì mới tồn tại được như thế. Mình luôn coi 

những bài viết của thầy Vượng là công trình về văn hóa - hay là tiếp cận lịch sử từ văn 

hóa, mà/vì lịch sử là 1 dòng chảy trong dòng chảy văn hóa nói chung. Hiểu lịch sử ko chỉ từ 

logic lịch sử, mà nhiều khi từ văn hóa. 

Mình cũng mong được đọc bài nghiên cứu về "Hùng" ngoài bài của Thầy, và nếu nó ko là 

k'r/lung thì xuất phát từ đâu? Cứ coi đó là một giả thuyết để tìm hiểu tiếp. Khoa học mà, có 

ai cấm người sau coi ý tưởng của tiền bối là giả thuyết đâu 


Ai cũng có những người mà người ta khâm phục. Vì vậy, thần tượng hay không là sở thích 

cá nhân. Tuy nhiên, những Học trò tử tế của Thầy Vượng thì không "thần tượng " Thầy, 

mà học Thầy một cách tử tế - bao gồm cả việc phản biện, nghiên cứu lại, nghiên cứu tiếp.


@ Cám ơn các bạn đã quan tâm và “theo sát” mình từ sáng đến giờ  Cuộc họp sáng nay mình là người được mời tham dự, và nguyên tắc của những cuộc họp như thế này - như mình biết từ khi còn làm việc và mình luôn tôn trọng - là: Sau cuộc họp sẽ có Thông cáo báo chí chính thức của cơ quan quản lý chuyên ngành. Các bạn chịu khó chờ đợi vài ngày nữa 
Trong cuộc họp này mình nhận thấy tiếng nói của người dân đã được các cấp quản lý nghiêm túc và thiện ý lắng nghe. Chúng ta hãy cùng tiếp tục hy vọng mọi điều tốt đẹp cho TAX các bạn nhé 
Thích

http://baodientu.chinhphu.vn/doi-song/xem-xet-bao-ton-mot-phan-thuong-xa-tax/211776.vgp

Đã xong công việc cuối cùng liên quan đến cơ quan cũ :)


Nhớ nơi này :)

Chủ Nhật, ngày 19 tháng 10 năm 2014

Vụn vặt đời thường (57)

@ Trong đám đông, có người nói để nghe người khác nói lại với mình, có người nói để "bắt" người khác nghe mình, hoặc có người nói chỉ để nghe chính mình 
Công nhận, ngồi với người mà mình chỉ được/phải nghe, mệt thiệt.
Cho nên, ngay cả khi lên lớp cũng đừng "điện thoại một chiều", mình vẫn luôn tự cảnh giác như thế  
Dân chủ, không chỉ là để cho người khác nói - mà còn phải biết nghe người khác nói!

Không còn khả năng biết nghe thì đừng nói chuyện dân chủ!

@ Thu Cúc Sài Gòn và Oải hương  của mùa hè nước Pháp







@ Nhiều điều Thầy viết từ năm 2001 về "viễn cảnh KCH VN" đến nay vẫn là viễn cảnh!






Thứ Sáu, ngày 17 tháng 10 năm 2014

THƯ CÁM ƠN (v/v bảo tồn thương xá TAX


Trước tiên, chúng tôi xin gởi lời cảm ơn đến tất cả các anh chị và các bạn, những người đã
ký tên ủng hộ bản kiến nghị của Tổng lãnh sự danh dự Phần Lan về việc bảo tồn những giá trị văn hóa lịch sử của thương xá Tax để gởi đến UBND TP.HCM
Hôm nay, 16/10/2014, sau 10 ngày kể từ khi chúng tôi phát động kí tên đã có 3483 người tham gia và con số này vẫn còn tiếp tục tăng. Những người tham gia ký tên đến từ rất nhiều ngành nghề, học vị, học hàm trong xã hội:
Sinh viên 703 người
Nhân viên văn phòng 341 người
Kiến trúc sư 144 người
Kĩ sư 122 người
Giáo viên 89 người
Công nhân viên 53 người
Nội trợ 56 người
Nông dân 5 người
Nhiếp ảnh gia 13 người
Nhà báo, phóng viên 40 người
Giáo sư 5 người
Tiến sĩ 13 người
Bác sĩ 24 người
Luật sư 20 người
...
Và còn nhiều ngành nghề khác.
Đây quả thật là một tín hiệu đáng mừng vì vẫn còn rất nhiều người yêu quí lịch sử, văn hóa của Sài Gòn nói riêng và của đất nước Việt Nam nói chung.
Việc làm của mỗi người tuy nhỏ nhưng đã góp phần nhóm lên ngọn lửa lớn trong việc thể hiện ý thức và hành động góp phần bảo tồn những giá trị lịch sử, văn hóa của dân tộc.
Chúng ta đã làm tốt và làm hết sức mình trong khả năng cho phép.
Chúng tôi xin thông báo là sẽ tạm thời đóng bản kí tên và hy vọng sẽ sớm nhận được phản hồi chính thức từ phía các cơ quan chức năng trong việc bảo tồn thương xá Tax
Một lần nữa, đại diện nhóm, tôi xin cảm ơn tất cả mọi người đã đồng hành cùng chúng tôi.

Thứ Tư, ngày 15 tháng 10 năm 2014

Linh tinh lang tang (89) - MÙA THU


Bạn nhắn, bên này trời chưa lạnh nhưng lá vàng đã bắt đầu rụng. Thu rồi đấy. Sao chưa lần nào mình gặp nhau vào mùa thu?
Những hình ảnh mùa thu vàng, lá phong đỏ ngập tràn trên mạng. Tưởng rằng khi nhìn thấy cảnh tượng quyến rũ đó quá nhiều thì trái tim sẽ bớt xao xuyến. Nhưng không, khung cảnh ấy càng làm ta thấy sẽ là cô đơn nếu chỉ có một mình nơi ấy, càng rất cô đơn nếu phải chia tay một người thân yêu trong sắc trời xanh đến thế và lá vàng ngập tràn lối đi như thế…
Mùa thu, như người ta mặc định, là mùa chia ly. Mình hay đi xa vào mùa thu nhưng chưa lần nào phải chia tay với ai đó, có chăng chỉ là chia tay với mùa hè như chia tay quá khứ của mình - vừa – mới – đi – qua.
Ở tuổi chúng ta mùa hè không trở lại nữa.
Cũng may, chúng ta chưa bao giờ gặp nhau vào mùa thu…
10.2014