VIẾT CHO NGƯỜI XA THÁNG CHẠP

Tháng chạp, đi trên những con đường Sài Gòn xào xạc gió chướng, tự nhủ: Gần Tết rồi! Sài Gòn quanh năm nắng và gió. Vậy nhưng thóang chuyển mùa vẫn hiện diện đây đó, kín đáo mà đầy quyến rũ!

Mỗi sớm mai khi bước chân ra đường phố, ta chợt nhận ra mùa lá rụng đang về… Những chiếc lá bình thản nép vào lề đường hay thong thả dỡn chơi trên vỉa hè khập khiễng từng viên gạch, bầy lá vàng ung dung ngả mình trên thàm cỏ xanh trong công viên… Sài Gòn dường như suốt đêm không ngủ mà sáng nay vẫn tinh khôi màu lá xanh, dịu dàng màu lá vàng… Người lướt qua đường dường như thầm đẫm hương thơm ẩm ướt của sương sớm và tiết trời se lạnh…

Mỗi buổi trưa những chùm hoa bò cạp nước vàng tươi buông mình rực rỡ trong vòm lá xanh ở công viên Gia Định. Sao lòai hoa có sắc màu tươi đẹp lại có cái tên nghe chẳng thơ mộng chút nào? Từng chùm hoa thả dài như những chiếc đèn lồng bằng lụa vàng sang trọng, như thu hết ánh sáng mặt trời ấm áp, thắp sang cả vòm cây, sáng cả một góc trời… Trời Sài Gòn rạo rực một màu xanh làm mềm cả cái gay gắt nắng trưa tháng chạp, để rồi xế chiều nền trời như được phủ một vòm lụa vàng dịu mát.

Trên lề đường Trương Định từ vài năm nay, cứ đến khỏang thời gian này là xuất hiện mấy ông đồ trẻ tuổi quần jeans áo thun với mực tàu bút lông, cũng giấy điều giấy dó, ngồi đó viết những bức Thư pháp bằng chữ Hán, cả thư pháp chữ Việt, Người đến xin chữ giờ ít xin câu đối, mà thường xin những chữ tỏ lòng mong ước hay là điều mình tâm niệm, như chữ Tâm, chữ Nhẫn, chữ Phúc chữ Lộc…Cũng có khi là một câu thơ, một lời hát mà mình tâm đắc, như “sống trên đời cần có một tấm lòng” * … Cuộc sống đô thị vội vã gấp gáp, chữ nghĩa cũng theo đó ngắn gọn, dễ hiểu. May mắn gặp được người tâm đầu ý hợp thì truyện trò vui vẻ. Người xin chữ thỏa mãn vì được bức thư pháp chữ như rồng bay phượng múa, lại đúng điều minh mong muốn! Còn người cho chữ cũng thỏa mãn cái thú được phô bày vẻ đẹp tinh túy của nghệ thuật viết chữ. Không thấy ai “trả giá” cho những bức thư pháp này. Cũng chưa thấy “ông đồ” nào giàu có nhờ viết thư pháp. Bởi vì người viết và người xin chữ đều hiểu giá trị tinh thần mà những con chữ mang lại cho mình.

Hòang hôn, thành phố lên đèn, đường phố đông đúc, người lẫn khói xe. Sau một ngày vất vả mưu sinh dòng người lại như kiến tìm về tổ. Những ngày cuối năm người tứ xứ làm ăn ở Sài Gòn ai cũng muốn về bên gia đình. Người Sài Gòn cũng chờ đón những người thân đang sinh sống ở nơi nào đó trên thế giới… Họ trở về nhà để đắm mình vào không khí Tết, dù chỉ vài ngày ngắn ngủi.

(1/2011)

Nhận xét

  1. Tem phát! Ngày 4/1 em vào đó công tác, giữa tháng mới ra. Lâu lâu vậy, chắc có thời gian ngồi uống bia, bác nhể?..

    Trả lờiXóa
  2. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  3. Trước 1975, ở Sài Gòn tên đường gần nhau được đặt theo những danh nhân cùng chung đặc điểm, tỷ như các nhà thơ Đoàn Thị Điểm, Bà Huyện Thanh Quan, Nguyễn Du, Hồ Xuân Hương, Tú Xương...Đặc biệt, đây là những con đường yên tĩnh với những biệt thự đẹp, rợp mát bóng cây, phong cảnh hữu tình, rất đúng với lời thơ Diệp Minh Tuyền: Con đường có lá me bay, Chiều chiều ta lại cầm tay nhau về…
    Rất tiếc, sau 1975 Hồng Hà Nữ Sĩ Đoàn Thị Điểm đã phải từ biệt Thi Xã của mình để về một con hẻm nhỏ ở Phường 1, Quận Phú Nhuận, nhường đường cho Bình Tây Đại Nguyên Soái Trương Định.
    (Ghi chú: Comment trước xoá đi vì sai một số lỗi chính tả, chưa sửa đã vội upload.)

    Trả lờiXóa
  4. @ MT Hải: lần này vô SG mà ko nhắn là biết tay tui á :))

    Trả lờiXóa
  5. @H.K.C: 4.1 thì tôi vẫn chưa có mặt ở Saigon để được uống bia cùng chủ blog và M.T.H, tiếc quá. Hẹn lần khác vậy. Chúc mọi người có cuộc hội ngộ vui vẻ.

    Trả lờiXóa
  6. @ Phú Hòa: Vâng, khi nào anh về SG thì nhớ nhắn nhé :)

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

“Ảnh hưởng của mạng xã hội đến lối sống của giới trẻ (lưu tư liệu)

MỘT NGƯỜI TRẺ ĐI SUỐT NGÀN NĂM